Đoạn 6
– Anh Khiêm!
Tường Vi hớn hở đi vào, cô sà xuống cạnh Tử Khiêm:
– Ngày nào Khiêm lên đường vậy?
– Tuần sau.
– Vậy là Tường Vi sẽ cùng đi với anh Khiêm. Khóa họccủa Vi có bốn năm, nghĩa là mãn khóa cùng một lúc với anh Khiêm đó.
Tử Khiêm mừng rỡ:
– Vậy là chúng mình được gặp nhau bên ấy, có bạn bè người quen sẽ đỡ thấy cô đơn. Sao lại quyết định đi du học vậy?
Tường Vi xụ mặt:
– Cái chết của Lưu Khải làmTường Vi buồn quá. Ai ngờKhải vắn số như vậy. Không Đan Châu thì thôi đi,cuộc đời này đâu phải hết con gái cho Lưu Khải yêu. Tất cả cũng tại Khiêm hết.
Tử Khiêm cười buồn:
– Anh cũng đâu có muốn, tất cả là do số mệnh. Cả tháng nay rồi, Đan Châu cứgiam mình lạnh lùng, anh buồn muốn chết luôn.
– Mà con của Khiêm đáng yêu thật, nó giống Khiêm như đúc. Nhìn nó, ai cũng muốn yêu cả.
Nhắc đến con, lòng Khiêm dịu lại:
– Anh làm bố trẻ quá phải không? Mới hai mươi, suy nghĩ còn non trẻ, xốc nổi. Hy vọng bốn năm sau anh trở về, cả anh lẫn Đan Châuđều trưởng thành trong suy nghĩ. Mẹ anh sẽ tài trợ cho Đan Châu mở một cửa hàng buôn bán nuôi con.
Giọng Tường Vi đầy ganh tỵ:
– Như vậy là Đan Châu sướng quá rồi. Lúc làm vợ Lưu Khải, đám cưới long trọng. Bây giờ Khải không còn nữa, lại được mẹ của Khiêm bảo bọc.
– Vì bé Bòn Bon là con của Khiêm mà. Nếu không nhưvậy, thì Khiêm đâu có yên tâm đi học.
Đôi môi mỏng của Tường Vi cau lại. Cô thấy ghét ĐanChâu tận xương tủy.
Có một ngày cô sẽ cướp TửKhiêm của Đan Châu, để cô ta hiểu thế nào là nỗi đau của kẻ bị tình phụ.
Tử Khiêm hài lòng nhìn chung quanh khu phố. Căn nhà được mẹ anh bỏ tiền ra mua cho Đan Châu làm địa điểm mua bán. Cô sẽ nuôi con bằng lợi nhuận của cửa hàng sách và đợi ngày anh trở về.
– Anh biết là em chưa quen mua bán. Nhưng còn Thái Sơn, hắn rành về việc kinh doanh mua bán sách, hắn sẽ giúp em. Em có cần gì liên lạc với Thái Sơn.
Anh phải đi rồi, không có ởcạnh em để giúp đỡ cho em.
Đan Châu cảm động:
– Anh và bác đã lo cho em nhiều như thế này, em mang ơn nhiều lắm.
– Em đừng nói như vậy. Bòn Bon là con anh, có lý nào cha lại để cho con khổ.Bây giờ anh biết trong trái tim em ít nhiều cũng còn hình bóng Lưu Khải.
Anh hy vọng bốn năm nữakhi anh trở về, Khải chỉ cònlà bóng mờ trong tim em. Cái chết của Khải tất cả mọingười đều đau lòng.
Đan Châu bâng khuâng nhìn ra vạt nắng. Trời vẫn xanh, nắng vẫn màu vàng nhạt nhòa, mọi thứ vẫn thế nhưng Khải không còn hiện hữu nữa. Anh đã đi rất xa để lại những nhớ thương cho người thân. Mỗi lúc bắt gặp lại kỷ niệmvề Khải là Đan Châu không cầm được nước mắt. Có lẽ cô đã yêu Khải, cũng như khi người ta mất đi rồi mới hiểu ra điều đó, ngườiđó vô cùng quan trọng vớimình.
– Ngày mai anh đi rồi, anh thật sự không muốn xa em và con chút nào.
Tử Khiêm nắm bàn tay ĐanChâu siết nhẹ trong tay mình:
– Anh sẽ nhớ em và con đến chết mất thôi.
Đan Châu dịu dàng:
– Em biết anh nhớ con, nhưng anh đã cam kết với bác. Vậy hãy vì lời cam kết ấy, vì bản thân anh và vì con mà giữ lời cam kết ấy nghe anh!
– Anh nhớ mà. À! Thái Sơn đã đưa bảng catalogue mẫu mấy quầy hàng kệ sách cho em chưa?
– Thái Sơn đưa rồi. Em định sau khi anh đi mới cùng với Thái Sơn đi đặt hàng.
– Phải đó. Em rủ Đông Ngân đi cùng với. Đông Ngân đã học năm thứ hai đại học báo chí, cô ấy có nhiều kiến thức về sách.
Còn lại ngày cuối cùng trước khi sang Nga, Tử Khiêm muốn dành hết cho Đan Châu và con. Anh muốn mua nhiều đồ chơi cho con, bị Đan Châu ngăn lại:
– Con còn nhỏ chưa biết chơi đồ chơi đâu, anh cho con nhiều quá phí tiền đi.
– Đâu có sao. Có mấy năm nữa anh mới về, những đồchơi này con sẽ tha hồ chơi cho đến khi anh về.
Bên Tử Khiêm, Đan Châu lạinhớ Khải. Khải cũng rất yêu trẻ con. Ngày đưa cô đi sinh, Khải cứ như cái chong chóng, cô đau một mà dường như Khải đau đến mười ...
Tử Khiêm như đoán được ýnghĩ của Đan Châu:
– Em lại nghĩ đến Khải nữa à?
– À, không! Thôi, mình về nhà đi anh.
Tử Khiêm hôn như cù vào bụng con làm cho thằng bé cười thành tiếng.
Thích quá, Tử Khiêm lại hôn tới tấp vào mặt con:
– Ngày mai ba đi rồi, con ởnhà cho ngoan, không được quấy mẹ đó Bòn Bon.
Thằng bé có biết gì đâu, giương đôi mắt to đen nhìn Khiêm. Đôi mắt màu xanh trong veo đáng yêu quá đi thôi. Tử Khiêm cứ hôn lên mặt con và đả đớt nói chuyện với nó. Nhìn hai cha con, lòng Đan Châuấm lại. Thôi, hãy cứ vì con, dù cho bà Nam có hằn học hay ghét bỏ cô.
– Đan Châu! Em làm gì vậy,lại đây đi!
Tử Khiêm bế con lên, anh đùa với Đan Châu:
– Anh đi xa, nhưng có con bên cạnh, mỗi lần em nhìn con hay hôn con xem như em nhìn anh và hôn anh.
Đan Châu lườm Tử Khiêm:
– Khiêm hay lắm! Con là con và Khiêm là Khiêm chứ.
– Người ta nói yêu con là yêu cha. Nếu em không yêu anh, hỏi nhỏ nha ... thì đâu có bé Bòn Bon, đúng không?
– Thôi đi, Khiêm nói chuyện gì đâu không.
– Không phải sao?
Khiêm ôm cả Đan Châu vàomình, anh hôn vào má cô nhưng Đan Châu né người qua:
– Đừng Khiêm!
Tử Khiêm thở dài:
– Em lạnh lùng với anh làm cho anh buồn quá.
– Em xin lỗi, nhưng cái chết của Khải còn quá mới.Nếu như vui vẻ với anh là em có lỗi
với Khải. Hãy để cho thời gian lắng xuống nghe Khiêm. Bốn năm nữa,khi đó em đã hai mươi ba và Khiêm được hai mươi bốn, chúng ta trưởng thành và có những suy nghĩ chín chắn hơn.
– Em đã nói như vậy, anh đâu có lý do nào trách em, phải không?
– Chúng ta hãy xem nhau như bạn. Tối nay, anh cũngnên về nhà ăn bữa cơm với gia đình và tâm tình với mẹ anh để cho bà không buồn khi anh đã nặng tình ở đây.
– Anh biết rồi.
Tử Khiêm quay sang đùa với con nhưng không còn vẻ tự nhiên nữa. Anh hiểu cần có thời gian cho Đan Châu quên Khải, dù rằng côtừng thuộc về anh.