KenhGiaiTriAz.Wap.Sh
Wapste Tiện Ích Giải Trí
HOMETruyệnGAME
Bộ sách: ĐẠO GIA KINH
TẢI 200 E-BOOK SÁCH THUỐC NAM BẮC ĐÔNG Y GIA TRUYỀN
Truyện Tình Yêu
Giả vờ thôi mà! Sao lại thành thật
Phần 7
Chương 14.1: Biến đi! Đồ bút chì thối tha!
Sưu tầm
- Éc! Sao cô cũng ở đây?- Hắn trố mắt
- Tại...tại....anh kéo tôi đi chứ bộ!- Muni bối rối, đôimắt đen hiện lên rõ khuôn mặt tức tối của nó. Làn môi nhếch lên nhưng tuyệt nhiên không để ai thấy.
Đúng nó đang rất tức. Nếu như hắn quên thì 20 phút nó còn chờ được nhưng nhìn xem, là đi chơi với nhỏ khác mà quên. Tim nó lại ngợp thở, đôi mắt xanhnhìn hắn thất vọng, nhưngnhiều hơn là sự hờn dỗi. Hắn nhìn nó mà lo lắng không nguôi. Nếu bây giờ nó mà giận thì làm sao? Hắn tự trách mình sao lại nghe lời nhỏ này đi chơi chứ, bây giờ có muốn cũngchẳng giải thích được. Chả nhẽ lại nói là bị ép, hắn là con trai thì một đứa con gái như vậy ép kiểu gì cơ chứ.
- Jen..anh- Hắn ngập ngừng không biết nói gì. Saolời xin lỗi khó nói vậy nè.
Không để nó nói hết nó đứng dậy, lướt qua người hắn, rất nhanh. Nó không muốn vươn tay ra niúlấy bàn tay còn lại còn hắn, nókhông chịu đựng được khi thấy hắn tay trong tay với người khác. Từng nhịp thởcủa nó rất khó khăn, có thứ gì đó đang chực trào ra.Không! Chỉ là căn bệnh tái phát mà thôi! Chỉ là nó giả vờ để cho giống yêu hắn trước mặt ba mẹ mà thôi. Đúng! Từ trước đến giờ giữa nó với hắn chỉ là giả vờ. Quên đi, nó không biết cái gì gọi là yêu thương, nhớ nhung. Quên hết đi!
- Ơ..Jen- Hắn lập tức buôngtay Muni đuổi theo nó. Cònmột mình cô không biết làm gì nên cũng chạy theo hắn. Cô níu lấy cánh tay hắn:
- Này! Tôi muốn về nhà!
- Tự mà về đi!- Hắn ngó quanh mà chả thấy nó đâu, đầu óc trống rỗng, hắn không còn thời gian để nghĩ đến mấy chuyện linh tinh như cô nữa. Cô đâu quan trọng gì, nó mới là quan trọng.
- Kìa! Tôi thấy xe cứu thương chở cô gái nào đi kìa!- Muni chỉ về phía đường lớn, hắn nhìn theo đúng là có một cô gái thật.Trong tích tắc, trái tim hắn như vỡ òa. Hắn sợ lắm, cảm giác thật hơn rất nhiều so với lần trước. Bởi vì hắn biết, là thật, không phải giả vờ. Hắn cấp tốc bắt taxi rồi đi theoxe cứu thương, cô chạy vội mà không kịp:
- Nè! Chờ tui với!- Thấy hắn cứ đi cô cũng bắt một xe taxi khác đuổi theo. Tâm trạng cô bây giờ rất vui, phá được nó là 1 niềmvui lớn nhất còn hắn thì hết giá trị lợi dụng cô sẽ đá đi, mà có cưới cũngchẳng sao, tập đoàn nhà hắn lớn thế cơ mà.
Trời bắt đầu âm u , mưa lạikéo đến. Một cô gái cứchạytrogn mưa, chạy mãi, chạy mãi, chạy đến khi không biết đi về đâu. Lạc lối! Đó là 2 từ mà nó nghĩ dành cho mình hiện tại, cả lí trí và con tim. Nódừng chạy, bàn tay nắm chặt, nó muốn xác định:"Đó có phảilà tình yêu không?". Hay chỉ là một đợtcảm nắng thoáng qua.
- Khốn khiếp!- Nó hét lên, thấy nó chạy mà không đuổi theo gì cả. Chắc lại mêmẩn cùng con nhỏ tóc tím kia chứ gì, thế thì chị đây cóc thèm! Biến đi! Đồbút chì thối tha! Cút ra khỏi tim tôi.
-Nói ai khốn khiếp đó?
Một giọng nam vang lên cùng tiếng mưa. Mắt nó sáng bừng lên, đang lúc thế này tìm được một baotải thì còn gì bằng. Nó quay người , đôi mắt hơi nheo lại" Cái gương mặt này nhìn quen quen, hình như gặp đâu rồi. Thây kệ! Cứ xả stress cái đã!"
- Chửi ai kệ chị, liên quan gì tới em!
- Xinh mà kiêu thế em?
Giọng nói đó trở nên giễu cợt, đứng dưới mưa nên khó nhận ra đối phương, chỉ thấy mờ mờ màu tóc.Anh đã nhận ra, đó chính là cô gái hôm nọ. Đúng lànghe theo em mình thật là hên.
- Thì xinh để kiêu chứ để làm gì!
Nó làm cao, thấy trời mưa to hơn nên chạy đến chỗ vỉa hè trú. Anh cũng chạy theo, đến lúc nó ú ớ nhận ra thì anh bật cười.Anh thì đêm nào cũng mơthấy nó, lúc nào cũng nhớ mối thù mà nó thì mãi đến bây giờ nhận ra. Có vẻ cô gái này cũng thú vị đấy chứ nhỉ.
- Vô duyên! Đi theo tôi làmgì!
Nó nhìn anh bực tức, không có hắn ở đây để bảo hắn xử tội tên kia. Aisssss! Lại nghĩ đến nữa rồi! Không nghĩ nữa, nghĩ nữa đâm đầu zô tường chếtluôn.
- Thích thì đi theo. Nhóc đâu cấm được anh đâu.
Anh mỉm cười nhín nó, được Ken ta cười như vậy là kiếp trước phải tu luyện trăm năm đó nha. Bao nhiêu người muốn mà có được đâu.
- Anh kêu tôi là gì hả?
Khí nóng trong người nó bốc nên ngùn ngụt, cùng hùa với tên gọi mình là nhóc à? Khốn khiếp! Phải cho chừa mới được!Á! Lại nghĩ đến nữa rồi, thế là thay vì đấm anh nó lao vào tường cốc đấu mấy cái. Anh còn định đỡ đòn thì bỗng dưng thấy nó lao vào tương giật nảy cả mình, có khi nào bị chậpchỗ nào không? Giờ nhiều bệnh nhân bị xống ra ngoài lắm.
- Này! Làm gì thế?
- Phù!Được rồi! Được rồi!
- Phì! Quần áo ứớt hết rồi! Nhà anh gần đây về nhà anh thay đồ cho khỏi cảm!
Nó chu môi, tưởng nó là đứa trẻ lên 3 hả? Tôi không ngu đâu nhá! Đâu dễ cho tôi ăn con lừa.
- Định lừa tui hả? Chưa đủ tuổi đâu.
- Ha ha! Nhóc sợ anh làm gì hả?- Anh cười đểu đểunhìn nó.
- Gì chứ? Còn lâu nhá!- Nó lườm anh- Về thì về! Thửđụng đến chị xem, xem còn sinh đẻ được không!
Anh toát cả mồ hôi, cô gái này chả phải tầm thường. Nhưng cư theo kế hoạch mà làm, chắc chắn sẽ thành công.
Về đến nhà anh bảo nó vào phòng tắm, nó phải kiểm tả đi kiểm tra lại xemcó cái camera nào không mới dám vào. Anh ôm bụng cười rồi vớ điện thoại nhắn tin
cho em gái, đã xong giờ chỉ còn phần của cô là hoàn tất.
Đang lê bước cùng hắn ra khỏi bệnh viện, mặt cô bí xị như cái bánh bao thiu vậy. Không bí xị sao được, bị hắn mắng cho té tát cái tội nhìn nhằm, cô gái đó khác một trời một vực với sao chổi mà cũngnhầm được. Đúng là hết nói. Nhưng cô lập tức vui trở lại khi thấy anh trai mình nhắn tin. Vậy là cá đã vào lưới, chỉ cần hắn đến là xong. Nghĩ vậy cô rảo bước đi lên chặn chân hắn.
- Jen đang ở nhà anh trai tôi! Chắc chắn lun đó!
- Nhỡ đâu cô với anh cô mắc gen di chuyền nhìn lộn thì sao?- Hắn tránh ra rồi lại tiếp tục bước đi, nó đang ở đâu? Nó có bị ngấm mưa không? Nó có...giận hắn không?
- Ya! Không tin thì anh xem!
Cô giơ bức ảnh chụp trộm nó từ phía sau lúc nó đóngcửa phòng tắm, hắn giật cái điện thoại nhìn chằm chằm. Sao nó lại mặc đồ ngủ chứ? Khoan đã,anh trai nhỏ này sao? Vậy là sao?
- Nhà anh cô ở đâu?
Hắn hỏi dồn cô, lúc cô trả lời xong thì đã thấy hắn bốc hơi rồi. Đôi môi cô nở một nụ cười đắc thắng, xem như lần này thành công mỹ man. Chỉ cần vài lần nữa cô tin nó với hắn sẽ mỗi người một nơi."Dương Băng Băng! Xem cô giải thích thế nào!"
Hắn liên tục hò tài xế lái nhanh lên, cầu mong là không như những gì hắn nghĩ. Nó không thể như thế, hắn biết mà, chắc chắn. Xe vừa dừng là hắn chạy như bạy vào cổng, cổng nhà không khóa. Lục tìm hết phòng này đến phòng nọ, hắn chần chừ. Trái tim hắn đnag run rẩy, có lẽ hắn sợ. Ban tay từ từ kéo khóa.
" Cạch" Chương 14.2: Biến đi! Đồ bút chì thối tha!
Sưu tầm
Cô cố chạy lắm mới đuổi kịp hắn, chuẩn bị cười trênnỗi đau của nó thì ngẩn tò te. Sao trong phòng chả cólấy một người? Hắn cũng vậy, lục lọi hết ngóc ngách mà chả thấy tăm hơi nó đâu. Nhưng cái lạ là khôngthấy nó hắn lại vui hết sẩy.
- Ơ? Sao lại không có ai thếnày?- Muni tìm quanh co, khuôn mặt búp bê giờ nhìn như bà phù thủy vậy. Khốn khiếp! Đã chuẩn bị như vậy mà chẳng ra gì cả.Tên anh trai khốn khiếp đang ở đâu rồi? Đôi mắt côbỗng sáng lên, cửa phòng WC khép hờ, hình như có người trong đó."Định trốn hả? Đừng hòng". Lập tức Muni chạy ra mở cửa nhà vệ sinh, nhưng cửa vừa mở thì khuôn mặt biến sắc.
- Anh Ken! Anh Ken! Anh không sao chứ?- Cô lay lay người anh, sao lại làm bất tỉnh ở đây? Nó đâu rồi? Nhưng hắn đang ở đây cô không thể hỏi được. Hơn nữa lại còn phải che mặt cho anh trai nữa, hắn mà thấy thì Ken có mà đi đời.
- Tôi không biết chuyện gì nhưng bây giờ tôi cần nói chuyện với anh trai tôi
Cô đuổi khéo hắn về. Căn phòng im ắng lạ thường không thấy tiếng trả lời. Quay đầu ra thì hắn dã baytừ bao giờ rồi, lập tức cô dùng vòi hoa sen xả nước vào mặt Ken. Dám làm hỏng kế hoạch của cô, nếu không phải vì anh còn giá trị lợi dụng thì Muni đã choanh tơi bời rồi. Cô cắn môi đến mức có thể chảy máu cả ra, đôi mắt xanh hiền hòa bìnhthường giờ ngập tràn lửa hận và mưu tính.
- Dương Hiểu Minh! Anh dậy ngay cho em!
- Khụ...khụ...- Anh ho sặc sụa, đưa tay vuốt những giọt nước đang chảy trên mặt. Thuốc mê có tác dụnglâu thật, mãi 1 giờ mà anh mới tỉnh lại. Dầu óc còn hơi choáng váng, anh gượng dậy nhìn đứa em đang sắp bốc hỏa trước mặt.
- Con nhỏ đó đâu rồi? Sao anh lại bất tỉnh ở đây?
- Lúc anh chụp hình trộm bị nó phát giác thế là nó dựt điện thoại của anh để xem rồi lấy chiếc khăn đã tẩm thuốc mê bịt mồm anh lại. Anh chỉ biết nhiêu đó thôi!
- Vậy...vậy là nó đã biết ư?
Cô lo sợ, bước ra ngoài nhặt chiếc điện thoại lăn lóc ở góc phòng. Thật sự cô đã đánh giá nó quá thấp, nếu giờ nó đem kể với hắn thì coi cô tiêu đời rồi. Không được! Tuyệt đối không thể để ké hoạch sụpđổ trong giây lát như vậy được. Cô đã thỏa mãn đâu,nó chưa đau đớn gì cả, nhất định định khiến nó chịu đựng nỗi đau cả thể xác lẫn tinh thần.
- Bây giờ phải làm sao đây?
Anh nhìn cô bối rối cũng thấy bất an, anh không nên gặp hắn lần nữa nếu còn muốn sống. Nhưng vừa nãy đi về nhà anh cảmthấy có ai đó cứ đi theo mình như theo dõi vậy.
- Hình như có người theo dõi anh thì phải. Lúc đi cùng nó về anh cứ thấy có tiếng bước chân đi theomình.
- Vậy sao?- Cô quay đầu nhìn ra cửa sổ. Đôi môi cong lên tạo thành một nụcười, chắc chắn hắn đang truy tìm cái người hôm đó.Vậy chắc chắn đã thấy nó với anh đi về." Dương Băng Băng! Tôi với cô, để xem ai cao tay hơn "
Sau một hồi tần ngần hắn vẫn không dám mở cửa. Tự nhiên thấy con tim cứ run từng đợt, hắn sợ . Sợ gì? Có lẽ sợ phải nhìn thấy gương mặt của nó, một gương mặt vô cảm, lướt qua nhau như chưa từng quen biết. Có nên mở không nhỉ? Hắn rất muốn gặp nó bây giờ, nhưng gặprồi thì nói gì? Hắn vò đầu bứt tai mãi mà không biết nên làmthế nào cuối cùng thì cũng dám vươn tay ra mở khóa.
" Cạch"
Hắn chưa có làm gì nha nhưng cánh cửa đã tự bật mở. Nó trong bộ váy trắnggiống như một thiên thần vậy, gương mặt của nó khiên sợ sợ run cả người. Không phải vô cảm cũng chẳng phải đằng đằng sát khí mà là một gương mặt dịu dàng, nụ cười tươi cùng với giọng nói như rótmật vào tai:
- ANH IU vào nhà đi! Đứng ở ngoài lạnh lắm, cẩn thẩncảm đấy ANH IU!
Hắn cảm thấy
một luồng khí lạnh buốt chạy dài từđầu đến sống lưng. Sao mà hắn sợ cái gương mặt dễ thương kia vây. Có lẽ hắn đã quen với những nụcười gian và những cái bĩu môi của nó rồi. Tự dưng nóthay đổi 360 độ thể thao khiến hắn cứ quay vòng vòng, chả biết làm sao. Không lẽ đây là lần cuối hắn còn ở trên thế gian này?
Sau một hồi ngắm cái khuôn mặt phong phú của hắn nó cũng hết chịu nổi, vươn tay ra kéo hắn vàotrong. Nó cảm nhận được sự run rẩy của hắn, run cái gì mà run! Bình thường thì chả sao hôm nay chị đây mở lòng từ bi mà lại còn run mới chả rẩyà? Thôi nào, bình tĩnh hãy nghĩ vì lợi ích con em chúng ta mà kệ cha con em chúng nó.
- Anh đói rồi phải không? Em dọn sẵn cơm rồi đó.
Hắn toát mồ hôi khi nhìn thấy đồ ăn, toàn món hắn thích. Chắc rồi. ăn xong là nó sẽ thủ tiêu hắn ngay, làm sao bây giờ? Hắn không ngờ cái tội "bồ bịch" lại nặng vậy(mọi người có hiểu không? Há há....)
- Jen à...!
- Dạ..!
Hắn hcắp hai tay lại, nhắm mắt nhắm mũi mà tuôn một tràng dài.
- Anh biết anh sai rồi! Em đừng như vậy! Em cứ bình thường cho anh nhờ làm như vậy anh sock tim mà chết mất. Anh vẫn còn muốn sống lắm! Tha cho anh đi, anh còn chưa có gaiđình. À có rồi nhưng chưa phải là gia đình sau này của anh, làm ơn làm phúc tha cho anh nha!
Hắn "khấn" một hồi chả thấy động tĩnh gì chỉ thấy không khí xung quanh trở nên rất nóng. Mở mắt ra thì thấy nó đang bốc khói ngùn ngụt, nhưng điều đó lại làm hắn thở phào nhẹ nhõm. Lạibị ăn đánh rồi, may quá !(anh bị sao thế? ăn đánh mà zui à?)
"Tên tiểu tử thối! Chị đây đã dịu dàng với mi mà mi dám nói thế hả. May cho nhà mi là ta vừa biết được một chuyện nên sẽ không giết mi ngay bây giờ, cố nhịn, nhịn, nhịn nào"
- Anh nói gì thế? Thôi ăn đikẻo nguội- Nó vẫn dịu dàng kéo ghế cho hắn, nhìn con dao cắt bánh mà chỉ muốn xông thẳng vào tên kia cho một trận.
Đúng lúc đó chuông nhà nó reo. Các vị bô lão đến hỏi tội hắn đây!
Chương 15.1: Muốn đối đầu hả? Được! Tôi chiều!
Sưu tầm
Nhấn chuông mãi mà chưathấy 2 đứa con yêu quý đâu nên mẹ nó lấy chìa khóa chuẩn bị sẵn mở cổng đi vào. 4 vị bô lão bước song song như một phiên tòa thực sự để kết tội hắn. Có lẽ mọi người đang thực hiện theo chính sách con người ta thương con ta ta mặc xác vậy.
Bước vào cửa 8 con mắt trố nên nhìn khung cảnh trước mặt, bàn chân tự nó mà chuyển hướng đi ra khỏi cửa. Nếu lúc đi họ mang bộ mặt hình sự thì lúc về mặt ai cũng tươi roi rói có thêm một chút gian tà nữa. Nhìn cảnh đó bậc làm cha như họ không vui sao được. Nhưng chỉ là họ thôi nhá, chứ người khác thì không biết chuyên khủng khiếp gì xảy ra nữa.
Sáng hôm sau Bun đang cầm những bức ảnh của tên đã đánh bạn cậu đến cho hắn xem. Chỉ có điều trong ảnh không chỉ có mình tên đó mà còn có mộtngười nữa làm cậu cứ tần ngần mãi. Liệu có nên đưa không? Vừa đến lớp thì cái mớ hỗn độn đó được cậu gạt phắt ra khỏi đầu trong khi cậu bù đầu rối tóc mà cái tên kia vẫn ngoác cái miệng ra cười đến nước rãi chảy thành sông rồi. Kệ cha hắn! Cho chừa cái tội hành người khác đi!
- Có gì mà mày vui thế?
Cậu vứt mấy bức ảnh xuống bàn, nhìn hắn tò mò. Ai mà lại làm cái khuôn mặt con khỉ ăn ớt thường ngày thành chàng hoàng tử ngủ trong lớp thế này, Chỉ có điều hoàng tử này đang mộng du thì phải, vừa ngủ mà cứ mân mê môi, hàm răng thì khoe tới lợi, ôi nhìn cái mắt kìa, có giống ông Mỏi mỗi khi phá được án bằng chiêu thức ngủ gật không hả trời? Là ai? Ai đã biến hằn thành thế này? Còn ai ngoài nó?
- Ya! Mày điếc rồi hả? Tao tìm cho mày thằng chó đó rồi đấy!
- Thế thì sao?
- Mày không muốn xử đẹp nó hả?
- Tao là con người hiền lương mà.
- Đừng nói với tao là mày định cho qua nhé!
- Ồ! Chỉ mày hiểu tao!
- Thế còn cái vụ bà xã mày hôn phớt má nó thì sao?- Mắt anh nheo nheo lại, lần này xem còn vô tư như trước được không. Cậu đã nói trúng tim đen của hắn rồi còn đâu nữa.
- Đúng rồi!- Hắn lập tức trởvề trạng thái lúc chiến đấu với Ken, 2 mắt đỏ rực lửa, Hỏa Diệm Sơn là con tép nhá. Bàn tay liền vơ xấp ảnh trên bàn, không mở phong như bình thường mà xé luôn, nhưng phong này làm bằng chất liệu nilông mỏngcó bọc lớp giấy bên ngoài nên xé hòaikhông đứt đành mở như bình thường. Trong ảnh cómột đôi trai gái đang cùngnhau chạy trong mưa, còn cùngnhau đi vào nhà nữa chứ. Tên con trai không ai ngoài cái bản mặt của thằng khốn đó còn người con gái thì....lại là nó. Lập tức tấm ảnh bị xé nát quăng xuống nền lớp học.
Bun hơi rùng mình, cậu chỉlà muốn chọc hắn một chút thôi đâu ngờ hắn nổi sôi lên như vậy. Không chừng có án mạng nữa chẳng chơi. Híc, Mình đã làm gì thế này. Suy cho cùng mình không nên làm thế. Ước chi thời gian quaylại thfi mình hứa, mình đảm bai mình nhất định...sẽ vẫn làm như vậy.
- THẰNG ĐÓ Ở ĐÂU???
Ở ngoài cửa lớp một bóng dáng nhỏ đang lấp sau cánh cửa, nhìn hắn nhếch môi. "Cô cũng chỉ được có thế thôi Dương Băng Băngà! Giờ thì xem ai mới là cao tay nhé"
- Nó..nó ở cùng dãy nhà với mày đấy! Cách có mấy nhà à..!- Bun bủn rủn chân tay nói mà mồ hôi tuôn như tắm. Thế này nguy cơ cậu bị
điếc là rất cao.
- Không!Tao hỏi cái thằng quân của mày cơ!
- Hử? Mày hỏi để làm gì?
Hắn giờ thản nhiên ngồi xuống, mặt lại tươi tỉnh như trước. Lại tiếp mấy tấm ảnh mặt hắn cứ như ta là Gia Cát Lượng, cái nàyngươi không cần nói ta đã biết trước rồi.
- Giờ mới báo cái tin này, quân của mày dở ẹc à! Cái này tao biết từ lúc Trái Đấtkhai sinh rồi!
- Là sao?- Bun vác cái mặt ngố ngố hỏi hắn, mới hômqua cậu nhận được còn phải đi kiểm tra mấy trăm lần xem có phải ảnh ghép. Qua một đêm thành tin cũ rích? Đứa bé nó đéo tin.
- Cái này vợ tao nói hôm qua rồi!- Miệng hắn lại mở rộng hết cỡ, chỉ cần như thế, 1 lần mỗi ngày, con gái quanh hắn sẽ bớt đi ngay. Tất nhiên là bị hắn hút hồn mà hồn bay pháchlạc rồi.
- Thế cho tao hỏi là ai trong cái danh sách vợ dự trữ của mày?- Bun trêu chọc hắn, cậu không có vợ để trêu thì trêu hắn, ôi lo gì. À mải tìm kiếm cho Shinmà cậu đã quên cái "thú vị" của mình ở đâu rồi. Không sao! Đời còn dài, kiểu gì thì nhỏ cũng sẽ siêu siêu vẹo vẹo mà thôi.
- Mày lại muốn ăn đấm nữa mà!- Hắn nổi đóa nên,gì mà danh sách bà xã dự trữ hả? Vu khống hắn quá. Hắn làm gì có mấy cáiđó- Tao làm gì có mấy cái đó! Chỉ có lịch người yêu thôi!
- Thì cũng...- Bun định cốc lại hắn thì một giọng nói vang lên cắt ngang, trong trẻo, dịu dàng...nhưng khiến những người quen như cậu sởn gai ốc. Có bao giờ nó thục nữ vậy đâu?
- Danh sách bà xã dự trữ với cái lịch người yêu gì đó?- Nó từ đâu xuất hiện, nếu để ý thì sẽ thấy trong cái ngọt ngào đó là sự bực tức, hay nói cách khác là ghen tuông.
Hắn chột dạ. Sao nó cứ như ma lúc ẩn lúc hiện thế nhỉ? Mà toàn đến những cái lúc hắn phạm tội thôi à.Hừ! Ai bảo thần giao cách cảm là tốt? Hắn sẵn sàng bóp cổ tên đó ngay!
- Thằng Bun nó đang hỏi anh có thấy lịch người yêu của nó không ý mà!
Hắn sử dụng chiêu nụ cườitỏa nắng, áp dụng kiểuchối bay chối biến, biến bị cáo thành người bị hại.Bun tai thấy mình bị vuoan, lại nhìn cái bóng dángmà bám đuôi suốt mầy tuần nay đang đứng sau nó liền lác đầu nguầy nguẩy:
- Không phải anh! Anh vô tội!
- Thế ai có tội?
- Nó dùng giọng nói lạnh băng hỏi lại, có vẻ khôngthoải mái cho lắm. Ôi nhầm người không phảinó rồi. Là chị Sa nhà ta đang lên tiếng đấy. Hắn thìtừ ngạc nhiên chuyển thành gian tà còn Bun vẫn giữ trạng thái mắt ôc nhồi miệng con ếch. Thế này là sao?
- Có trời mới biết lũ đàn ông này ai mới vô tội!- Sunny nhún vai. Không phải là biết ai có tội mà là ai vô tội nhá. Thế có nghĩa là các bác con trai toànngười có tội không à.
4 viên đạn bắn xuyên qua tim nhỏ Sunny trong tích tắc. Thực ra là 4 đôi mắt hình viên đạn tia la-ze nhỏ, sao laị lỡ nói tụi anh như vậy chứ? Nếu em mà nghĩ trên đời có tên đàn ông con trai nào vô tội thì em cầm sách xuống mẫu giáo mà học nhé!
- Này! Muni tìm ai à?- Một đám con trai đang vây quanh cô. Chả là họ đang định vào lớp thì thấy cô rình rập bên ngoài cửa lớp liền hỏi thăm. Biết đâu cô học sinh mới chuyển đến này có thể trở thành bạn gái của tên nào trong số chúng thì sao? May mắn quá đi ấy chứ!
- À...dạ..không!- Muni ngượng ngùng vội tìm cách tháo chạy. Khốn khiếp! Đang nghe nén thì bị phát hiện. Mà con nhỏ Jen đó cao tay thật, đã khai hết với hắn rồi. Nó cũng không tầm thường như mình nghĩ. Mà...sao tự nhiên ngứa thế nhỉ? Từ lúcmình lấp để tránh nhỏ Jen thì ngứa ngứa từ lúc đó! Ách!Cái gì đây? Nhỏ gỡ từ áo ra một chùm mắt mèo. Con...nhỏ khốn nạn. Mày cứchờ đấy!
- Hihi! Đến giờ công dụng của mắt mèo phát giác rồi nhỉ?- Nó thì thầm với bọn nó, định nghe lén hả?Đâu có dễ.
- Ừ! Không ngờ phía sau trường nhiều mắt mèo vậy!- Sunny hùa theo, trong chuyện này nhỏ là người có công lớn nhất mang mắt mèo đến lớp mà.
- Gì đó? Lại nói xấu tụi anhhả?- Hắn tò mò nhìn cáinụ cười đểu giả của nó, lại có nạn nhân nào bị hại đây!
Cái ngu của hắn là thêm chữ "tụi" vào. Nếu cứ anh không thì chết ai. Thế là liền bị Sa cô nương đá đểu:
- Làm gì có cái nào tốt mà nói chả nói xấu!
Bun từ nãy đến giờ không nói gì, chỉ nhìn nhỏ đăm chiêu suy nghĩ. Nếu điều cậu nghĩ là thật thì đúng làhắn đã giúp anh rồi. Ngốc quá nhỉ, sao lại không nghĩđến ngày lặng. Thế này thì tảng băng kia sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về cậu thôi. Trên môi xuất hiện một nụ cười. Nói thế nào nhỉ? Đắc thắng. Có. Mãn nguyện. Cũng có. Mà còn thứ nữa....liệu là hạnh phúc. Ôi! Học xong phải kiểm tra tổng thể mất. Bị gì vậy nè? Yêu? Yêu cái đầu....Tóm lại là trong từ điển của cậu không có từyêu.
- Thế sao em lại đang ghenkìa!- Bun nhìn nhỏ, ánh mắt có những ánh cười. Cólà tảng băng thì vẫn phải tan chảy thôi. Mua mấy lít xăng là Ok Men.
Nó với Sunny há hốc mồm.Không phải ngạc nhiên vì Bun nói thế mà đang lo lắng cho số phận của Bun. Họ mới quen nhỏ Sa một thời gian ngắn đâu biết nhỏ đáng sợ thế nào. Nó thì thầm với Sunny:
- Này! Gọi 113 đi!
Về TRANG CHỦ
Lượt xem:162.
SỔ TAY BÀI THUỐC NAM GIA TRUYỀN. TỪ CÂY NHÀ LÁ VƯỜN- Tác Giả: LÊ VĂN TUYÊN
Bí Mật Tư Duy Triệu Phú
Sách Thuốc Nam Kinh Nghiệm Chữa Bệnh Gia Truyền
Khám Phá Bí Mật Ngữ 12 Chòm Sao Trong Tình Yêu
Truyện Tình Yêu Hay
KHO TÀI LIỆU SÁCH THUỐC NAM ĐÔNG Y CŨ QUÝ
THÔNG TIN
ADMIN:Thông Tin Bản Quyền: LÊ VĂN TUYÊN- Sinh năm 1988- KHU ĐÔ THỊ GIẢI TRÍ CAO CẤP MỚI:- Xóm 10- Thôn Văn Quang- Xã Nghĩa Hương- Huyện Quốc Oai- Hà Tây- Hà Nội- VIỆT NAM
SĐT: 0336631403
SĐT: 0929668648

.Liên Hệ FACEBOOK:LÊ VĂN TUYÊN
Về TRANG CHỦ
Copyright 2014 © kenhGiaiTriAz.Wap.Sh

Ring ring