Snack's 1967
KenhGiaiTriAz.Wap.Sh
Wapste Tiện Ích Giải Trí
HOMETruyệnGAME
Bộ sách: ĐẠO GIA KINH
TẢI 200 E-BOOK SÁCH THUỐC NAM BẮC ĐÔNG Y GIA TRUYỀN
Truyện Tình Yêu
Giả vờ thôi mà! Sao lại thành thật
Phần 4
Chương 7.2: Không vợ chồng gì hết!
Sưu tầm
Hôm nay là cuối tuần, nó đánh mọt giấc quên tổ quốc luôn.Đến lúc cái bụngnó réo còi biểu tình thì nó mới chịu rời khỏi cái giường xông phi vào ƯC rồi bay xuống nhà ăn. Hômnay cô giúp miệng ai cũng mắt mở to miệng há hốc nhìn nó, moi người tự hỏi:"Mèo mửa sau 1 đêm cũngcó thể trở thànhheo nái sao?". Quả thực mọi người chỉ lo là nó ăn luôn cả chénđĩa nên đã cấp tốc dọn ra tất cả thức ăn chuẩn bị, nếu không nỡ mà nuốt bắtthật thì bọn họ có giữ nổi cái đầu không?
Mẹ nó vừa đi đâu về nhìn thấy con gái như vậy, 2 taychống nạnh giật lun đĩa thức ăn nó đang nhồm nhoàm:
- Con gái con đứa gì mà ănuống như heo thế hả?
- Được thành heo luôn thì càng tốt! Ăn uống chả aikêu ca gì!- Nó lại với tay đến mấy món khác, đánhtìtì, hôm sau nó đã tiêu hao rất nhìu năng lượng nên hôm nay phải nạp đủ để còn đi giết cái kẻ mà nó gọi là thằng" cờ hó điên"
- Không ăn nữa! Ra ngoài phòng khác đi, con rể đangchờ ở đó đó.
- Dạ- Mắt nó sáng ngời. Chưa hỏi đến nhà ngươi mà nhà ngươi đã tự mình dẫn xác tới đây hả? Được! Chờ đó tên bút chì kia!!!!
Nó thôi không ăn nữa, chỉnh chu lại quần áo và thướt tha bước ra ngoài.Nghĩ nghĩ gì đó lại vào trong bê 6 cốc nước ra.
- Dạ! Con chào 2 bác ạ- Nó cúi đầu chào ba mẹ hắn.
- Sao lại gọi là 2 bác, phải gọi là ba mẹ chứ- Mẹ hắn dịu dàng cười, mắt liếc sang hắn đang đứng như phỗng lừ lừ bà.
- Dạ! - Nó e ngại, hai mà thì hồng hồng còn mặt thìthăm sì,trong lòng thầmnghĩ không hiểu sao mẹ hắn dịu dàng thế này hắn lại có cái tính cách nửa mùa ấy nhỉ?- Mọi người thử uống sinh tố do con mới học xem sao nhé!- Nó đặt các cố xuống và đưa một cốc về phía hắn- Anh cũng thử uống đi, mà tại sao lại đứng thế, ngồi xuống đây đi chưa?
- Anh nhường em ngồi- Hắn nhìn nó, vẻ căm phẫn lắm.
-Nhà em ghế rộng mà, hayanh không thích ngồi gần em?- Nó vẫn tiếp tục tươi cười.
Hắn còn chưa kịp phản ứng thì ba hắn đã lên tiếng:
- Con đừng thất lễ như vậychứ, ngòi xuống đi.
"Ba! Ba không hiểu gì cả! Bình thương đã rát lắm rồigiờ mà ngồi còn rát hơn"- Hắn nghĩ thầm, nhưng giờ biết làm sao không ngồi cũng chết mà ngồi cũng chết, thôi vẫn phải ngồi vậy.Hắn di về phía nó, đặt mình ngồi xuống thấy rát không thể tưởng tượng được. Hắn nhắm mắt nhắm mũi lại cố gắng chịu đựng.
- Ơ! Anh không uống à?Hay sợ em bỏ độc vào ?-Nó ngây thơ nhìn hắn- Thếđể em uống cho anh xem nhé, nó uống một ngụm, tươi cười nhìn hắn, đôi mắt nâu lóe sáng.
- Phải đấy! Băng pha ngon lắm, con thử đi rồi sẽ mê đấy- Mẹ hăn cười cười nhìn 2 đứa.
Hắn nhìn nó cảnh giác rồi cũng nhấp một ngụm.PHụtttttt.....
- Ơ! Sao thế?- Nó "sợ hãi" nhìn hắn phun nước vàomặt ba hắn( tại họ ngồi đối diện nhau)
- Cay....cay.....- Hăn thốt được mấy chữ.
- Cay gì chứ! Em đâu thấy có cay đâu- Nó vẫn ngây thơ nhìn hắn.Đúng rồi, tất nhiên là cay rồi, chỗ anhuống mới có chứ nước uống hòan toàn an toàn, hợp vệ sinh 100 % .
Hắn không nói gì chỉ uất hận nhìn nó, có lẽ là xúc động quá không nói lên lời.
- Thấy chưa? 2 đứa nó lo lắng cho nhau dữ chưa nè!Tôi đã nói là được cơ mà!- Ba hắn lấy khăn giấy lau măt, miệng vẫn cười.
- Được cái gì ạ?- Nó ngơ nhác hỏi ba hắn.
- Thì ba mẹ đã nghe chuyện chỉ vì con mà Phong làm noãn loạn cả cái bệnh viện rồi, cả chuyện con hại nhà bên đóchập hết mạch điện phải rakhách sạn ở cho nên chúngta quyết định cho 2 đứa ở chung để bồi đắp tình cảm.
- DẠ! Ở CHUNG Ạ?- Nó và hắn cùng nhau hét toáng lên, lập tức mấy nhà gần đó đang xem TV bị nhiễu không lí do.
- Không được! Cô ta là đồ mẹ ranh! Con mà sống cùng là bị cô ta ăn thịt ngay- Hắn lắc đầu nguầy nguậy.
- Đúng! Đúng! Đúng! Con sẽ giết tên bút chì này mất!Không được đâu mẹ ơi!
- Nó khẩn khoản van nài.
- Chả mẹ ranh nào tự nhậnmình là mẹ ranh cả- Ba hắn điềm tĩnh nói.
- CON NÓI KHÔNG LÀ KHÔNG- Nó và hắn đồng thanh tập 2.
- NHƯNG CHÚNG TA NÓI CÓ LÀ CÓ!- Ba mẹ hắn và ba mẹ nó cũng hét đáp trả. Vừa hét ông Hoàng Lâm còn lườm cậu con trai yêu dấu như nhắc nhở. Hắn nhận thấy rất rõ, cho nên ngồi im re không dám động đậy, cả thở cũng không.
- Chúng con chả lấy một điểm chung nào thì làm sao ở với nhau được?- Nó bừng bừng khí thế cãi lí.
- Có! 2 đừa đều không thích nhau- Nghe chúng nó phản đối dữ dội, ông Hoàng Lâm lên tiếng đáp trả.-
Nhưng....chả ai đồng ý ngoài ba mẹ cả, nếu thích mấy người tự đi mà sống chung- Nó vẫn chưa chịu thua.
- Anh đồng ý- Hắn cắt ngang lời nó.
Chương 8: Diễn kịch nào!
Sưu tầm
- Hô hô! Con thấy chưa? Con rể có vẻ rất tán thành đấy!Còn mỗi con thôi!- Mẹ nó nghe hắn nói vậy thìlấytay che miệng cười gian tà,liếc mắt hắn đầy ẩn ý.
- Anh....anh bị điên rồi hả?-Nó tức đến nỗi mắc nghẹn,nói mãi mới được câu này, hai mắt thì nhìnhắn vừa ngạc nhiên vừa căm phấn, chỉ muốn nháyvào cắn cái miệng hắn một cái.
Hán ngó lơ lời nói của nó, quay mặt đi ....huýt sáo vì hắn sợ cứ đà này hắn sẽ hét lên là "tôi cũng chẳng muốn sống chung với một người mà mình chực chờ chết đâu. Chẳng qua tôi sợ sẽ thành thái giám duy nhất của thế kỉ thôi!". Nhưng có ông bố yêu
quý con hết mực ở đây, hắn còn nói gì được nữa. Thôi cứ cam cái phận hẩm hiu vậy.
- Tên điên này- Nó xông tới túm cổ hắn, lắc qua lắc lại cái đầu hắn khiến đầu óc của cậu bé bút chì lắc như vòng quay của trái đất- Đầu óc anh lại hỏng chỗ nào rồi hả? Rốt cuộc làchỗ nào để tôi còn chữa trị?
- Ặc.....chóng...chóng....mặt.....- Hắn ú ớ nói trong cơn lốcxoay vòng tròn, cảm tưởng thức ăn đang muốn trào ra khỏi miệng- Sờ....sờ....tô....tốp(stop).
- Hửh? Sờ chỗ nào? Chỗ nào bị hư cơ?- Nó áp tai vào miệng hắn, tay vẫn lắclư cái đầu tên công tử rơmmục.
- Sờ....sờ....tốp.......tốp.....- Hắn vẫn cố gắng nói, bây giờ các bác thức ăn đang biểu tình đòi ra ngoài nên hắn dùng hết sức để có thểkhiến nó dừng ngay cái động tác ương ương này.
Còn về phía mấy vị phụ huynh thì họ lại lấy tay ômmặt, hồi ức lại cái thời còn xuân:
- Ôi! Nhìn chúng nó lãng mạn chưa kìa?- Mẹ nó thánphục.
- Duy Phong nhà tôi cứ chơi trò đu quay là ói lên óixuống mà giờ được vợ lắc lư ra vẻ thích lắm- Mẹ hắn cười tủm.
Ba hắn với ba nó chỉ nhìn nhau nén cười như muốn nói "Bọn trẻ bây giờ biểu lộ tình cảm lộ liễu quá".( Ốimẹ ơi họ bị cặn hết rồi haysao ý =.=)
Lại nói về nó đang cố hết sức để hiệu cái tên biến thái ngôn ngữ này nói cái quái gì nữa:
- Sờ cái gì mới được, ngườianh biến dạng hay saomà lại mọc thêm một bộ phậntên là tốp hả?
Hắn thì nhăn nhó mặt màyvà Oẹeeeeeeeeeee
Đương nhiên người lĩnh trọn hậu quả là nàng vợ hiền dâu thỏa của nhà họ Hoàng.
AAAAAAAAAA- Nó hét như đến ngày tận thế vậy, cảm thấy người mình nhầy nhầy, ướt ướt nói chung làWC thẳng tiến.
Mấy bậc trưởng lão chứng kiến cảnh này ôm bụng ra mà cười, nhưng chỉ cười"bình thường" thôi không sợ mình cũng bị ói theo luôn mất.( Vừaphát hiện raói cũng có thể bị lây, mọi người đề phòng nha)
Bun ngồi trong phòng, xoaxoa cái má bị tát lúc chiều, tay còn tay mâm mê đôi môi như đang suy nghĩ đăm chiêu lắm. Nực cười, cậu vừa bị con gái tát ư?Đôi mắt đen láy thường ngày hôm nay sẫm lại, bàntay nắm chặt ga giường cóvẻ như chủ nó đang tức giận lắm.
Anh thời gian đâu, tua lại thời gian mau
Sau khi đưa nó và Sunny về nhà, Bun đưa nốt ngườicon gái cuối cùng về hotel chết chết home. Nhìn sang thấy Sa đang ngủ cậu khẽ lẫy quyển sách nhỏ đang ôm trong vòng tay.Tự nhiên, cậu muốn.....hun nhỏ.
Nhìn làn môi mỏng kia cứ như là đang mê hoặc người khác vậy nhưng kế hoạch không thành đổi lại là cậu ăn một cái tát từ nhỏ. Lúc nhỏ mở cửa xeđi ra trong sự ngỡ ngàng củacậu thì nhỏ hơi liếc về phíasau:
- Cảm ơn.
Cậu ngồi im như tượng nhìn dáng nhỏ khuất sau cánh cửa.
- Cảm.....cảm ơn ư? Em cảmơn cái gì?Sau khi đã tát tôi sao?
Tự nhiên nhớ lại cậu thấy buồn cười. Thú vị thật. Ăn được cái đầu đời mà lại là con gái cậu thấy vừatức vừa thú vị. Lã Thanh Thanh, em tưởng mình thoát được tôi sao? Em nhầm to rồi. Để xem, em cóbị tan chảy như bao cô gái khác không...Khà khà khà( gian quá à)
Trong khi cậu đang lập ra kế hoạch cua đổ nhỏ thìSa liên tục nháy mắt trái.
- Chắc là có điềm xấu đây- Nhỏ nói một mình rồi lại vùi đầu vào bài học( Chị Sa ơi là chị Sa người tađịnh tán chị mà chị lại bảo là điềm xấu, tội nghiệp anh Bun)
- Sao không nói là buồn ói mà lại im như thóc đẻ tôi pahỉ chịu cái chiến trường của anh thế hả?- Nótức giận quát hắn một thôi một hồi.
- Thế cô có nghe tôi nói là stop không hả? Không hiểu theo gen bố hay gen mẹ mà ác không tưởng được-
Hắn đối lại, bây giờ trong phòng chỉ có 2 đứa nên chả sợ ba nữa, thoải con gà mái đi.
- Đã dốt còn ra oai, tiếng ta chưa sõi còn đòi nói tiếng Anh- Nó bĩu môi- Ngu còn tỏ ra nguy hiểm.
- Cô nói cái gì đó hả?- Hắn đi đến chỗ nó, trừng mắt nhìn sao chổi "âu yếm"- Nói lại một lần nữa coi- Mắt hắn đang tràn ngập lửa cháy đùng đùng, chỉ cần nó nhắc lại là cho hết bao nhiêu bực tức bây lâu trong lòng ra hết bất chấp hậu quả, lòng sĩ của con trai cao vô đối mà!
- Anh thích tôi hả?- Nó nói một câu lạc chủ đề trầmtrọng hiến hắn đang trong tư thế sẵn sàng chiến đấu thì hôn đất ngoạn ngục.
- Cô bị khùng à?- Hắn bò dậy, phủi phủi môi.
- Thế thì tại sao lại đồng ý ở chung?
Hắn đơ người. Chẳng nhẽ lại nói chuyện ba hắn đedọa? Không! Không! Lòng tự tôn của một thằngđàn ông không cho hắn làm như vậy. Thế nói sao bây giờ?
- Thì muốn thôi- Hắn nhúnvai quay đi, mồ hôi đã sơmtuôn ra.
- Chứ không phải thích tôi à?- Nó khoanh tay nhìn nónhoẻn miệng cười.
- Tôi là Hoàng Duy Phong chứ không phải gã nào mắt mù hay rối loạn thần kinh mà đi thích cô nhé- Hắn mỉa mai nó, vẫn ra sứclau mồ hôi, ở với nó chắc hắn suốt ngày được tắm mất.
- Nhưng anh là tên họ Hoàng điên điên khùng khùng mà- Nó nhún vai, vẻmặt ngây thơ vô- số- tội.
- Này! Cô có pahỉ muốn chọc tôi tức chết không hả?- Hắn quay phắt người lại, gằn từng tiếng.
- Không! Đang cần anh giúp mà!
- Giúp gì?Không phải bảo tôi giết người chứ?- Hắncảnh giác nhìn nó, đồ sao chổi này thồn minh lắm, lơ là là nó cho mình một cu giáng trời ngay.
- Không phải sống chung!
- Cô có cách hả?- Hắn mắt snág ngời, hắn dang mong chờ ai đó nói ra câu
này mà mãi bây giờ mới có- Không!- Nó thản nhiên.
- Vậy mà làm ra vẻ lắm! Theo tôi thì....- Hắn bắt đầutập trung tinh thần suy nghĩ.
- Thì....thì.....thì.....thì đến tếtnăm sau chưa ra1- Nóbĩu môi nhìn hắn, lại cái điệu bi sắc bí của bà GVCNđây mà.
- Có giỏi thì nghĩ đi!
- Đương nhiên là tôi giỏi rồi. Cái này anh không nói tôi cũng biết. Anh không nghe mẹ tôi nói à? Chuyệnở chung chỉ là bồi đắp tìnhcảm thôi, tức lànếu chúng ta không gây chiến nữa thì.....- Nó đi lạilại giống như giảng viên đang giảngbài cho sinh viên vậy.
- Thì sẽ không phải ở chung- Hắn tiếp lời.
- Trông ngu mà thông minh đấy!
- Này! Cô đang nói chuyện với người giúp mình đấy hả?- Mặt mũi hắn tối sầm lại, thật sự không thể nói chuyện với nó hơn 2 câu.( đếm đi xem bao nhiêu roài, chém linh tinh)
- Hihi!- Nó cười trừ- Relax đi nào!
- Thế giờ làm sao?
- Drama!- Nó nháy mắt vớihắn.
- Ừm...ừm....- Hắn gật gù- Nhưng.....nó là cái gì?
Jen: >"<
- Tên khùng! Drama là Hoàng Duy Phong anh đi chết đi!
- À..! Thì ra là kịch!- Hắn sau khi đã tra google thì đắc thắng- Thôi được! Diễnkịch nào!.
Chương 9: Cô gái kì lạ
Sưu tầm
-Nhưng điều quan trọng làdiễn như thế nào?- Nó suy tư, nó làm gì có một tý kinh nghiệm nào về tình yêu nam nữ chứ?Còn chưa có một mối tình nào nữa kìa.Bảo nó diễn phim tình cảm thì chắc thành phim hài hay ....kinh dị mất.
Thấy nó nói thế hắn vuốt cằm, giương đôi mắt tự đắc về phía ns, vuốt râu nhưng đáng tiếc là chưa cómà vuốt:
-Cái này cô không phải lo, không nhìn thấy người nào đứng trước mặt mình sao?
Nó ngây ngốc 1 phút rồi mắt sáng ngời như đứa học trò nghĩ ra cách làm bài tập khó.
- Một tên phong lưu, trăng hoa, hư hỏng, ai cưới phải hắn thì chắc chắn kiếp trước làm nghề cướp của, còn bị vạ lây cái tật xấu ngàn năm có một nàynữa.
Nó thao thao bất tuyệt màkhông hề nhận ra mặt hắnđang xám ngắt lại, hô hấp cũng rất khó khăn nữa, hắn đang tức quá mà hóa khùng rồi.
- Dương Băng Băng! Cô không chọc tôi tức chết thìcô chết phải không?
- Bingo!- Nó làm vẻ hello, mặt dễ thương cười chúm chím 2 má lại.
- Cô- Hắn định xông đến nhưng lại thôi- Đưa tôi giấy bút, nhanh lên!
Sau một phút ngỡ ngàng thì nó xúc động,đứng phắtdậy rồi mừng rỡ:
- Anh định viết di chúc hả?
-Ừ!- Hắn không thèm nói lại nữa, ừ cho có lượt nhưng cũng không thể không giận sôi người vì cáinhanh nhẹn khi đưa giấy bút của nó cho hắn, làm như nó muốn hắn chét lắm vậy. Hắn cá với trời là nếu như giờ hắn đem điều thắc mắc đó hỏi nó thì nó sẽ nhận luôn mà không cần suy nghĩ. Thế thì hỏi làm gì, cứ làm việc kia trước đã.
Biệt thự nhà họ Lã.
Đây là nơi mà ai bước vào cũng ngỡ là một cái trường học vậy. Trước nhà cũng có "tỉa" một quyển sách, dấu ấn của ngôi trường nổi tiếng Sar-Hah.Bước vào phòng khách thì sẽ chói lòa bới những ánh đền vàng, toát lên vẻ sang trọng của căn nhà.Nếu vô tình bước vào một phòng nào trong biệt thự mà không chú ý sẽ bị sách rơi xuống đè chết người.Cho nên người có thể an toan trong nhà chỉ có tiểu thư của nó- Sa
Nhỏ đang ngồi trên dây đu, khẽ đung đưa mình trong gió, hít thở không khí trong lành và đọc sách.Sa đã hơi dị ứng với không khí ở thư viện rồi,hơi ngột ngạt và khôngthoải mái như ở nhà nên đã vác lều về ra vườn cắm tiếp.
- Anh không quấy rối em chứ?
Một giọng nam nghe rất tinh nghịch vang lên trongkhông gian yên tĩnh. Bun đã đứng ngắm nhỏ hơn 1 tiếng rồi mà nhỏ chẳng hề phát hiện ra,quả đúng là một người kì lạ.
- Có- Nhỏ hơi liếc về phía cậu, đáp gọn lỏn. Chỉ mộttừ thôi nhưng cũn đủ để Bun bị một khối đá 100tấn đâm thẳng vào mình.Nếu là người khác thìsẽ nói là "Không! Mời anh ngôi à" hoặc" Phiền gì đâu chứ! Chúng ta vào trong nói chuyện nhé". Nhưng côgái này thì lại trả lời rất thành thật. Rất có tiêu chuẩn làm vợ ta, thế này sợ đâu có chuyện vợ bồ bịch nhi?
- Vậy sao? Cho anh xin lỗi nhé- Bun cười, để xem nụ cười với sức mạnh như Whisky này sẽ làm em ra thế nào.
- Ừ- Nhỏ vẫn chăm chú nhìn vào cuốn sách, chỉ nghe mang mang và đáp lại như một cỗ máy.
- Có vẻ em không thích anh hay không thích nói chuyện với anh?
Cậu đang bắt đầu mất niềm tin. Liệu cô ta....là traigiả gái không nhỉ? Có khả năng lắm chứ!
- Cả 2!
- Tại sao- Cậu nhíu mày, cảm thấy rất bực bội.
- Tại mẹ dạy không nên nói chuyện với người xấu, họ có thể hại mình!- Nhỏ lật một trang sách, giọngnói như cười như không, đôi mắt màu lam hơi sang lên, tuyệt nhiên không để người khác nhìn thấy.
- Em đang chửi khéo tôi phải không?Bun nổi giận, lòng tự ái của cậu bị chạm đến, đây là lần đầu tiêncó người con gái nói chuyện với cậu như thế này khiến Bun không thể không nổi giận, nhưng vẫn len lói một chút thú vị.
Không gian lại bắt đầu trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Mãi lúc sau mới có tiếng ngườicon gái vang lên, mỏng manh nhưng đầy ma lực.
- Im lặng tức là đồng ý!
Bun nắm chặt tay. Thật hếtnói nổi mà. Cậu quay đi như thể muốn nói: "Khôngcòn gì để nói".Nhỏ nhìn theo, không cảm xúc.
- Vô nghĩa!
Ở phòng khách ông Mã Tâm đang trò chuyện với bà Lã Mai thì thầy Bun hừng hực lửa đi ra
liền hỏi.
- Sao thế cháu?- Bà Lã Mai lo lắng, sợ lại bị nhỏ con bà làm gfi mà bốc cháy thế kia.
- Dạ! Chỉ là......- Bun định khai hết tuốt tuồn tuốt tội trang của nhỏ ra nhưng lạikhựng lại, họ mà lăn ra cười thì biết chui vào đâu?- con thấy trời nóng quá!
- Con không sốt chứ? Hôm nay trời 18 độ mà nóng ư-Ông Mã Tâm nhìn con trai ái ngại.
- Dạ1 Con đừa đấy! À cô nãy cho con hỏi chút đượckhông ạ?- Bun lễ phép.
- Con cứ hỏi đi- Bà Lã Mai cười, gật đầu, bà rất ấn tương về cậu con trai này, thích hợp để làm con rể đây!
- Thanh có bị chấn thương ở đâu không ạ?
- Hả? Sao..cháu...- Bà ngạc nhiên
- Cô trả lời dùm chau đi ạ- Cậu săn đón.
- K..không!Nó hoàn toàn bình thường- Bà nói mà trong lòng cảm thấy khó hiểu vo cùng.
- Vậy ạ! Vậy có thể chỉ cháuđược làm chồng Thanhkhông ạ?
-Hả- mẹ nhỏ và ba cậu há hôc mồm.
Về TRANG CHỦ
Lượt xem:181.
SỔ TAY BÀI THUỐC NAM GIA TRUYỀN. TỪ CÂY NHÀ LÁ VƯỜN- Tác Giả: LÊ VĂN TUYÊN
Bí Mật Tư Duy Triệu Phú
Sách Thuốc Nam Kinh Nghiệm Chữa Bệnh Gia Truyền
Khám Phá Bí Mật Ngữ 12 Chòm Sao Trong Tình Yêu
Truyện Tình Yêu Hay
KHO TÀI LIỆU SÁCH THUỐC NAM ĐÔNG Y CŨ QUÝ
THÔNG TIN
ADMIN:Thông Tin Bản Quyền: LÊ VĂN TUYÊN- Sinh năm 1988- KHU ĐÔ THỊ GIẢI TRÍ CAO CẤP MỚI:- Xóm 10- Thôn Văn Quang- Xã Nghĩa Hương- Huyện Quốc Oai- Hà Tây- Hà Nội- VIỆT NAM
SĐT: 0336631403
SĐT: 0929668648

.Liên Hệ FACEBOOK:LÊ VĂN TUYÊN
Về TRANG CHỦ
Copyright 2014 © kenhGiaiTriAz.Wap.Sh