Giả vờ thôi mà! Sao lại thành thậtPhần 3Chương 5: Xin em đừng chết!
Sưu tầm
Hắn cấp tốc bế xốc nó lên xe rồi rú ga phóng như bay trên đường.Hắn sợ lắm. Nhìn nó thế hắn thấy rợn cả người, khiến hắn tưởng tượng ra cảnh.....heo bị học tiết(oạch).Trên đường đi hắn liên tiếp vỗ vỗ vào mặt nó, sợ rằng nếu khônglàm thế nó sẽ ngủ mà không bao giờ tỉnh lại mất.
- Nè!Anh...làm..cái gì vậy?- Nó đang rất mệt lại còn ănmấy cái tét vào mặt nên càng mệt hơn.
- Đừng có nói! Ngậm bớt cái mồm đi thì chết à- Hắn gắt nó nhưng mà là ngắt yêu nhá.
- Anh mắng gì tôi?- Nó vùng dậy định bóp cổ hắn thì lại bị vết thương ở đầu lên tiếng- Á ui!
- Đấy! Chết chưa! Ngồi im cái đi!- Hắn lấy tay giữ nó- Sắp đến bệnh viên rồi! Cố lên!
Nó đang mất sưc lại bị hắngiữ nên chỉ biếtngồi r-ủa hắn. Người ta đang bị thương mà vẫn cứ trêu trọc được cũng chỉ có mỗi mìnhhắn. Tôi là con gái đó nhé, làm gì mà bóp tay tôi chặt như bóp cái xà đơn thế hả? Tôi chan yếu tay mềm mà anh lại làm thế, khácnào dẫm nát đời hoa đẹp.
Nếu bây giờ có ai đang ở trong bệnh viện chắc chắn sẽ tưởng là có khủng bố mất. Hắn mở cửa hết phòng này đến phòng nọ túm cổ bác sĩ ra ngoài rồi tống họ vào phòng cấp cứu- nơi hắn vừa mới"vứt" nó vào đó mấy phút.Rồi sau đó hắn đi đi lại lạichờ bác sĩ đi ra. Nhưng mới 5 phút thì các bác sĩ đã đi ra.
- Thế nào cô ấy sao rồi?- Hắn lại túm ngực bác sĩ hỏidồn dập khiến vị bác sĩ toát mồ hôi mới nói được một câu
- Xin lỗi nhưng anh nên chuẩn bị tâm lý!
Hắn thẫn thờ, tay buông ravà thế là ông bác sĩ ngã ngửa một cú tuyệt đẹp.Sao...sao lại thế?Thấy cô y tá đẩy "xác" nó ra hắnliền lao tới, lay lay người nó.
- Này! Tỉnh dậy đi chứ! Ai cho em ngủ hả? Em là nô lệ của anh, anh không cho phép em ngủ thì em không được ngủ! Em mà chết là nhà anh xin tận mạng đó. Còn nữa, anh đã anh hạ j em đâu, dậy đi! Dậy để anh xả stress xong rồi thì muốn làm gì thì làm..bla..bla...-Kết thúc bằng một câu- Xin em đừng chết!- Hắn gục đầu vào bụng nó- Em dậy đi rồianh cho em trêu trọc thoảimái cũng chẳng than 1 câu, 1 từ cũng không!- Hắncam kết. Nếu mà nó chết thì chẳng phải người ta sẽ nghi rằng hắn là hung thủ hay sao? Tuyẹt đối không được! Không thể thế được!Hắn còn yêu đời, yêu người lắm. Hắn mà bị xử tử thì các cô gái sẽ khóc mà xảy ra lũ lụt mất. Không đươc! Không được mà!
- Thật chứ?
Hắn bật dậy nhìn thấy nó đang ngồi sừng sững, 2 mắt chăm chú nhìn hắn, chờ mong câu trả lời từ phía hắn.Hắn chỉ vào nó, lắp bắp:
- Cô...cô.....sao...!
- Cô ấy đang nằm mà, anh bị ảo ác à?- Vị bác sĩ lo lắng hỏi hắn.
- Cô....cô ta....đang ngồi dậykìa- Hắn vẫn chỉvào nó, lắpbắp.
- Chắc anh đau buồn quá nên sinh ra ảo giácrồi- Bác sĩ lắc đầu.
- Nếu là thật thì hãy đi theo em- Nó chìa tayra về phía hắn, chờ đợi.
- Đấy! Cô ta còn nói chuyệnvới tôi đấy! Các người không thấy à?
- Chúng tôi rất tiếc nhưng có vẻ chứng ảo giác của anh quá nặng rồi!- Mẫy ông bác sĩ còn lại cũng lắc đầu.
Và kết quả là.....hắn xỉu luôn. Đúng lúc đó, còi xe cảnh sát réo inh ỏi, các bác công an tay súng phi vào bắt cái kẻ gây rối trật tự công cộng.Nhưng vào thì chả thấy đâu mà chỉ thấy có một cô gái đang tay bắtmặt mừng các vị bác sĩ và một tên con trai đangbất tỉnh.
- Cậu Phong??????- Cả đámngu ngu.
****
Ở lớp học của nó cũng hỗn độn không kém. Bà giáo viên chủ nhiệm đang bốc hỏa khi không thấy nó với"ông xã" đâu.
- Thế không ai biết 2 đứa đang ở đâu à?Cũng không có giấy báo sao?
- Họ nghỉ thì kệ họ chứ saomà cô cứ phải hỏi đi hỏi lạithế ạ?- cả lơp nhao nhao. Mất 15' rồi mà có được chữnào đâu, không biết hôm nay cô giáo bị chồng uýnh hay saomà tính khí cứ nhưtrái bom nổ chậm vậy.Cứ ngùn ngùn lửa từ nãy đến giờ.
- Kệ là kệ thế nào, chồng tôi mà kệ đựơc à?( Ơ ơ ơ)
- Dạ?????????????????????????-40 dấu hỏi chấm to đùng-CHỒNG CÔ Ý Ạ?
- Chồng tôi là người có phép tắc, không thểđể học sinh nghỉ mà không có lí do thế này được, cho nên tôi cũng thế!- Co giáo bào chữa.
- Phù!!- Cả lớp. Họ lại tưởng có mối tình nào già hơn tuổi nữa chứ. Mà anh Shin nhà ta có bị cận đâu nên không thể đi say đắm cái bà ma nữ này được. Họ lại nghĩ lung tung rồi.
- Dạ thưa cô em vào lớp ạ!- Nó kính cẩn chào cô giáo rồi đi vào lớp trước 40 con mắt mở to hết cỡ nhìn nó như sinh vật lạ" Cóbao giờ nó lễ phép thế nàyđâu?"
- Sao tiết 3 mới đến chứ?- Cô giáo vẫn nói nhỏ nhẹ mặc dù muốn banh xác nó ra từ lâu rồi nhưng hãy nghĩ đến tương lai, đừngvì1 phút dại dột mà cả đời ân hận.
- Tại em ngủ quên ạ- Nó gãi đầu cười hề hề,giống như một cô học trò đi muộn và đang chuộc lỗi với giáo viên.
- Ê! Hôm nay mày có mangô không?- hs 1
- Đin hả? Trời nắng gắt mà- hs 2
- Thì nhìn Jen là bít hôm nay sẽ có một chấn động lớn rồi!- hs 1
- Ờ ha! Tao không mang áo ấm rồi- hs 2.
- Để làm gì?- hs 1
- Đề phòng bão tuyết- hs 2
- Chí lí- hs 1
Đấy mới chỉ là khởi đầu thôi.Lúc kiểm tra bài cũ nó còn xung phong nhé. Trong lúc học bài thì giơ tay liên tục đến chóng cả mặt đến lỗi cô còn nói
- Thôi em cứ đứng đấy luôn đi! Cô hỏi gì thìtrả lời.
Ừ thì nó hcọ giỏi thật nhưng chẳng bao giờ giơ tay cả. Gặp
bài dễ thì ngồi vắt chân nhìn cô giáo như thách thức. Gặp bài khó thìnó bắn sang bài dễ luôn vàlại típ tục nhìn cô kích tướng.Nhưng hôm này thì nhìn xem, thay đổi 360 độ nhé. Thế là giờ ra chơi cả lớp đổ xô đi mua áo mưa khiến ông chủ cửa hàng ngơ ngác như bò đội nónđi trên đường nhựa.
Nó thì vẫn ngồi chống cằmcười một mình. Nghĩ đến cảnh hoảng hồn của hắn lúc sáng khiến nó niềm vuichất đầy nhà.Miẹng nó rộng đến tận mang tai luôn, mắt thì híp lại.Rồi lại nghĩ đến lời bác sĩ khiến cho mặt nótối sầm lại, nhăn nhó lại giống y đười ươi" Chồng cháu có vẻ vui tính nhỉ. Đây chỉ là sơn thôi mà làm như là máu vậy"Chồng? Ai? Chồng nào? Nhảm nhỉ! Vớ vẩn! Linh tinh!Nhưng lại nghĩ đến cảnh hăn 1/2 khóc 1/2cười khi lĩnh thưởng hậu họa nó bầy raở nhà hắn thì lại ngoác cái miệng ra. Nói chung nhìn mặt nó bây giờ trông rất....quái đản.
- Mặt mày đa dạng nhỉ- Nhỏ Sunny quan sát nó từ nãy đến giờ, mặt méo mó hỏi nó.
- Ừ! Hihi- Nó vẫn cười rất tươi.
- Cách nói chuyện cũng đa dạng nữa.
- Ừm! Cảm ơn!- Vẫn cười.
- Tính tình cũng đa dạng luôn!
- Oh! Thế hả? hi hi- Miệng đã đỡ ngoác như trước.
- Cả bệnh cũng phong phú lun.
Bốp...bốp...bốp...
- Ơn trời! Nó đã trở lại nhưbình thường rồi!- Trước khi bất tỉnh Sunny cũng nói ra được bản "di trúc" của mình.
- Mày cứ im lặng như con Sa thì có sao đâu!-Nó "an ủi" bạn.
- Mày đúng là nhiều bệnh thật- Chị Sa nhà ta lầm ngay một khúc gỗ chặn miệng nó lại.
Jen:............
Sunny* bật dậy*: Vote! Vote! Vote * bất tỉnhtiếp*
Nó lại bị con bạn chcọ cho giận sôi người. Bống mắt nó đập phải một người.
- Này! Thu ơi! Mày không sợ Jen hay sao mà dám thếhả?- Một nhỏ bạn hỏi Thu.
- Hứ! Sợ cái quái gì chứ! Nómà thử động đến tao xem-Thu vênh mặt. Từ hôm quatời giờ không thấy nó có động tính gì nên cứ tưởng nó quên rồi.
- Thì làm sao- một giọng nói vang lên.
J....- Nhỏ bạn tái mét mặt nhưng nó đã ra hiệu im lặng.Còn nhỏ Thu thì vẫn bla bla:
- Thì tao giết nó chứ sao!
- Thế thì hộ cái! -Nõ vỗ vai Thu, con nhỏ từ từ quay lại, mặt mày tái mét đi.
Chương 6: Kế hoạch phục thù của Shin
Sưu tầm
Trích lại phần trước chút xíu cho đỡ đứt đoạn nha.
- Thế thì hộ cái- Nó vỗ vai Thu. Nhỏ quay đầu lại mặt mày tái mét.
- J..en....sao...sao....tớ....tớ....
- Gì thế? Mới đòi chém đòi giết người ta mà bây giờ lắp bắp không nói lên tiếng là sao?- Nó dùng"ánh mắt truyền cảm" để nhìn trìu bạn"tốt".
- Ý tớ là nếu tớ mà đụng đến cậu thì cậu giết tớ ấy chứ- Thu cưừoi trừ, mối hôi vã ra như tắm.
- Thật à?- nó ngây thơ hỏi,2 mắt mở to ra nhìn chằm chằm đối phương.
- Tất....tất nhiên rồi!- Thu gật đầu lia lịa như cái máy.
- Thật?
- Ừm..ừm..ừm
Bốp-Một quyển sách ôm trọn gói mặt nhỏ Thu.Sunny là chủ nhân của cuốn sách ấy, bây giờ nhỏ đang trả thù nhưng là vớ người nào quật người đó( họ thĩ giận cá chém tôm mà ^^)
- Mày nói gì đó hả? Bnạ tao hiền thế này mà giết được ai chứ? Cầm con dao nó cũng sợ run tay rồi.
- HÍc! Sunny nói đúng đấy! Tớ sợ dao lắm, nhìn thấy là tớ ngất liền ý- Nó thút thít, lấy 2 tay dụi dụi mắt để cho có nước mắt một týnào ngờ toàn thấy nước mũi tuôn thôi à.
( cái này hơi nhân hóa tý)
- Là...là...tớ giết...là tớ- Thu ôm cái mũi đang nguy cơ bị vẹo sang 1 bên, vừa rên vừa đứt quãng.
Bốp- Lại thêm một quyển nữa.
- Mày định giết bạn tao hả? Muốn tao giết trước không hả?Bạn tao vừa xinh đẹp vừa hiền lành nênmày ghen tỵ đúng không?- Sunny típ tục cái màn độc tấu với sách.
- Huhu! Sunny ơi! Cứu tớ với- Nó "sợ hãi" nép sau nhỏ, ra vẻ ta đây sợ hãi lắm ý. Nhưng thực sự thì cười như đúng rồi trong lòng, tự khen khả năng diễn kịch của mình.
- Vậy tớ phải nói sao đây?-Nhỏ Thu tay vẫn bịt mũi, đang sắp phát khóc vì bị 2 cú nảy đom đóm kết hợp với cái màn học trò ngoan của bọn nó.Đang tự hỏi sao mình tự nhiên gây sự với quỷ thần thế này?????????
- Ơ! Sao mày lại hỏi tao? Thế tao bảo mày nói gì mày cũng nói thế à? Vậy khác nào nói tao thực dân với mày hả?- Sunny chống nạnh, nhìn khuôn mặt không nói thành lời của Thu mà nó cảm thấy hả hêlắm.
-Thôi mà!- Nỏ hờn dỗi nhỏ- Bạn ấy đang sắp khócnhè rồi kìa, ra kia mua PimPim cho bạ ấy ăn đi! Cậu đánh bạn ấy nãy giờ à- Nó quay mặt sang nhỏThu, lấytay xem xét cái mũi của nhỏ- Có sao không nhỉ? Chắc bao nhiêu tiền dao kéo công toi rồi.
- Uầy! Dao kéo cơ à? Thế để tớ chuộc lỗi bằng cách mua nhiều dao vào chỉnh sửa miễn phí cho Thu nhé,
BẠN HIỀN- Sunny ôm mặt khóc tu tu, còn he hé ra để nhìn nó thế nào.
-Hắt xiiiiiiiii! Hắt xiiiiii.....- Bỗng nhiên nó ho một tràng giang đại hải vào mặt nhỏ
Thu, khiến cho 2 tiếng make up bị nước miếng của nó rửa trôi hết.Nhưng cái này là do vô ý chứ hổng phải cố ý nha, tại đang có người nhắc tới chịý mà. Nó day day mũi, lập tức lại ngoác mồm ra khi biết ai vừa nhắc đến mình. Còn ai ngoài hắn?
- Sao thế mày? - Nhỏ Sunny thấy nó tư nhiên nhănrăng ra cười thì làm mặt ngố ngố hỏi.
- Thôi, không chơi với mấyđứa con nít nữa, tẹo lạikhóc oe oe lên, đi thôi cọn mày!- Nó lại tip tục cuộcchiến khoe răng.
- Đi đâu?- Sunny và Sa đồng thanh.
- Lên đồi
hóng gió- Nó nháy bạn với tụi bạn, tâm trang đang vui thì phải chia sẽ niềm vui chứ. Người ta nói có chuyện buồn hay vui mà nói ra thì niềm vui nhân đôi và nỗi buông nhân 3 mà ý lộn nỗibuồn....( tự nhiên quên).. nhân 5 đi.
Nó đoán không sai, cái ngưừoi đang gào thét tên nó không ai khác ngoài anh Shin nhà ta và cuộc nói chuyện này của nó vô tình lại lọt vào tay của người ấy.
- Sao chổi! Cô cứ từ từ mà tận hưởng cái niềm vui ấy đi. Tôi đã nhường bộ mà còn làm tới ( khi nào ýnhể?)
***
Bọn nó xuống lấy xe rồi phi vun vút trên đường khiến ai cũng phải lộn nhào ra đằng sau mà hú vía. Đã thế luc cơ động cònđuổi theo bọn nó nữa chứ!Thế là mấy anh công an bị cũng nó cho ăn nobụi, đảmbảo sẽ phải nộp đơn từ chức ngay lập tức.Và thế làvới vận tốc siêu ánh sáng, bọn nó đã nhanh chóng đến cái đồi mà nó nói. Nói là đồi nhưng chỉ là bãi đất nhô lên, xung quanh cây cỏ mọc tùm lum, ong bướm thì chả thấy đâu chỉ toàn là ếch nhái thôi à. Nhưng được cái nơi đây cách xathành phố và rất bắt gió, trèo lên cây thì khỏi sợ ếch hay nhái nữa.
- Woa! Mát thật đấy!- Nó dang rộng 2 tay để gió ùa vào áo, vuốt ve mặt nó và đùa nghịch với lọn tóc.
- Ờ ha!1 địa điểm rất tuyệt để 8 nhỉ- Sunny tán thưởng.
- Rất tốt để ôn bài- Chị Sa nãy giờ im lặng mới lên tiếng- Hay mở một cái thư viện ở đây nhỉ?
Jen: "....*cứng họng*....."
Sunny:"........*đơ người*........"
1 phút dành cho những pho tượng.....
- Mà sao hôm nay mày cười ghê thế?- Nhỏ tò mò hỏi nó.
- Thì tại tao khiến cho cái gã công tử rơm mục ấy khóc dở chết dở.
- Ai cơ?
- Cậu bé bút chì ý!
- Shin á????????????
- Yes!!!!!!!!!!
- Huhu! Vậy là ngày mai tao được đi dự đám tang hotboy rồi.
- Nè! Tao không hiểu...
- Huh?
- Tao không hiểu tại sao mày lại hay khiến tao muốn đánh thế nhỉ?SUNNY!!!!!!!!- Nó gào vào mặt nhỏ, khiến nhỏ phải nhét bao nhiêu là bông tai mới không bị chấn thương sọ tai.
- Mà mày làm gì anh ấy thế?
Thế là nỏ kể lại từ đầu tới cuối, từ cái vụ nó ở quán bar tới cái vụ nso gây chậptoàn bộ mạch điện nhà hắn,
và đến cái vụ nó lừa hắn ở bệnh viện khiến hắn quê một cục, cuối cùng là cái chuyện nó cho ớt vàoquầnáo của hắn, chắc chắn hắn sẽ không sống nổi đâu, 3 ngày không ngồi được mất.Nhưng đến khi nhìn sang thì nhỏ Sunny đã nằm trơn chừng mắt lên, lưỡi nè ra. Mà theo nó thì nhỏ bị ngộ độc vì.....cười quá nhiều.
- Ơ! Ai kia?-Sa đang vắt vẻo trên cây ôn bài bỗng thấy có người lại gần xe tụnó rồi phóng xe mất hút, liền thắc mắc hỏi.
- Huh?- Nó nhỏm dậy, cai xe mui trần đỏ đó hình như đã thấy đâu rồi ý....Ưm...ưm...OMG xe của tên bút chì đó.
Khỏi coi thì nó cũng biết chiếc xe đã bị tháo hết sạch hơi rồi.Được! Coi như anh thông minh nhưng tôivẫn còn điện thoại cơ mà. Khà Khà! Nó đắc thắng rút điện thoại ra thì.....500 cuộc gọi nhỡ và đều cùng một số. Vì nãy giờ nó vứt dế yêu trong túi nên không biết. Thấy có tin nhắn nó mở ra đọc thì" Lúcem xem tin nhắn này thì cũng là lúc em nên chuẩn ị đi bộ về nhà đi nha!:x by Ox thân yêu". Và...tèng téng..teng...hết pin. Nó đápngay cái điện thoai đi, không quên dẫm cho mấy phát rồi lcụ điện thoại của nhỏ Sunny thì thấy hàng loạt tin nhắn đến từ các số khác nhau, Rút kinh nghiệm nó nhấn njts gọi luôn thì cũng....hết pin.Con nhỏ này nấu cháo với trai gì mà dữ quá vậy. Không sao1 Không sao còn Sa cô nương kia mà.
- Tao có bao giờ mang điện thoại đâu, sách nói tiêps xúc nhiều gây hại lắm.
- Vậy....vậy là.........phải di xecăng hải về nhà sao- Nó ôm đầu, đập côm cốp vào thân cây.
Hoàng Duy Phong! Em yêuanh ý lộn lời thoại - tôi hận anh. chờ đấy!!!!!!!
Chương 7.1: Không vợ chồng gì hết!
Sưu tầm
Bọn nó phải đi bộ 20 km mới có thể về nhà. Đối với mấy vị tiểu thư như chúngnó thì đúng là không còn gì để nói: quá khủng khiếp. Nhưng biết làm thế nào khi trên đường không một bóng người, không một chiếc xe, ngay cả mẫy con độngvật bé xíu cũng không.Đi được chừng 10 phút, nhỏ Sunny mệt bơ phờ, tay cầm chiếc ví nhét dầy polime mà ngao ngán:
- Tao chưa bao giờ thấy tiền lại vô tác dụng như lúc này.Chồng mày chơi ác thật.
Nó không nói gì, chỉ lôi nhỏ dậy rồi cố đi tiếp.Nó cũng mệt lắm, trời thì nắng cháy da cháy thịt mà phải đi trên đường nhựa, hơi nóng hấp lên thật chỉ muốn lao nhanh xuống biển mà tự vẫn cho rồi.
- Bình thường bọn mày về nhà lúc mấy giờ- Sa nãygiờ im lặng, giờ mới lên tiếng.
- 1 hoặc 2 giờ, mà có chuyện gì không?- Nó trả lời, cái giọng ỉu xìu như có lệ để làm cho không khí ồnào len 1 tý, trông đỡ giốngbị lạc trên hoang đảo.
- Vậy thì tốt! Nếu muộn mà không thấy về thì nhấtđịnh ba mẹ sẽ đi tìm, lúc đó đầu tiên là đến trườngrồi sẽ biết bọn mình ở đây mà đến đón.- Sa giảng giải, không hiểu sao nó còn nhiều sức như vậy nữa.
- Ừm nghe có lý! - nó gật gù.
- Vậy là không phải di tiếp chứ gì?- Nhỏ Sunny zui ra mặt, nếu đi tiếp thì cái ý nghĩ lao xuống biẻn sẽđược thực hiẹn ngay trong tức khắc.
- Nhưng là 1, 2 h đêm cơ- Nó nói. Đúng là có năng khiếu khiến người khác tức chết mà. Giống anh Admin đóng sever khi người chơi đang săn boss
hăng say vậy.Lần đầu tiên nó làm Sa và nhỏ Sunny té xỉu.
- Nhưng còn Sa, chắc mày về đúng giờ lắm hả?- Nó nắm lấy tay Sa, đôi mắt tràn đầy hy vọng.
- Tao sống ở thư viện- Sa cô nương đáp khiến nó nằm trên đường phụt khóitrắng ở miệng như người nghiện bị chích quá liều.Trong lúc đang"lêncơn", trong đầu nó hiện lên hình ảnh của hắn nhưng là hình ảnh người hắn bị 200 con dao đâm vào ( eo ui chị ý ác thế) và đang dẫy đành đạch như cá nằm trên thớt.
Bọn nó phải gọi mãi nó mới thôi ngoác miệng cười, mắt ngừng chảy nước mắt khôgn rõ nguyên do.
Đi được them một lúc nữa,không biết một lúc nữalà bao nhiêu nhưng trông chúng nó thân àn ma dại lắm lun.Mặt đỏ bưng bừng,chân tay rã rời giống như cái dây cứ đu đi đu lại, khiến cho Bun choáng cả váng, lại tưởng giữa ban nagỳ ban mặt lại gặp cô hồn chứ.
- Chào các em!- Bun vẫy vẫy tay. Hắn đâu phải là áclắm chỉ định cho nó đi bộ 5km thôi là sẽ có thằng bạn đón, còn tại sao hắn khôgnđón chứ gì? Bởi vì 3 chọi 1 khôgn trột cũng què. Hơn nữa hắn đầu ngờ tới lại khiến bọn nó thê thảm thếnày.
Bọn nó nhìn thấy người thìmắt sáng lên dùng hếtsức bình sinh cuối cùng để chạy tới chỗ Bun rồi ngangnhiên mở cửa xe, ngã lăn ra ngủ như chết. Bun dở khóc dở cười nhìn 3 hotgirl lừng dạnh đang nằm ngặt nghẹo ở phía dưới mà vừa đi vừa cười như phát điên, thầm kính phcụ thằng bạn thân taì giỏi( cẩn thận anh cũng chung số phận đấy)
***
Tại nhà nó thì hắn đang ra vẻ con rể hiền đến thông báo với ba mẹ nó là bọn nó đi picnic đột suất nên nếu hôm nay không về được thì cả nhà khỏi lo lắng. Ngược với suy nghĩ của hắn, ba mẹ nó không những rất bình thản còn hỏi hắn sao không đi cùng với cái cười rất ranh ma. Hắn tự hỏiliệu có phải nó là con nuôi của nhà này không vậy?
- Con- về-rồi-ạ- Nó thều thòa trước cửa rồi ngồi phịc xuống, thở dốc, đầu tóc rồi bù xù, quần áo xộc xệch.
- Ôi! Con tôi - Mẹ nó thương xót ra ôm con, nhìn từ trên xuống dưứoi mà ứa cả nước mắt- Con lại đánh ai hay sao mà người ta làm con ra nông nỗi này?Đi picnic thì phải đi cho đàng hoàng chứ!
- Picnic cái gì hả mẹ- Nó nói giọng đều đều, mặt bơphờ nhìn mẹ nó.
- Ơ thế sao cỏnể bảo con đipicnic?- Mẹ nó ngạc nhiên quay sang nhìn hắn.
- Dạ....- Hắn định biện hộ thì nó đã lên tiếng cắt lời:
- À vâng! Con đi picnic nhưng gặp một thằng chó điên nó tháo hơi xe của con, nó đói quá liền cướp điện thoại tuị con nhai lấy nhai để và thế là bọn con phải lết cái xấc về đây.
- Cái gì?- Mẹ nó mở to mắt hết cớ nhìn nó kinh hoàng- Có người nhai được điện thoại á?
- Thì con đã nói nó là thằng chó điên mà! Nghe chorõ đây thằng chó điên kia! Tỷ tỷ mà ra tay thì em thảm hại hơn nhìu đấy, cứ ở đó mà nhăn răng cười đirồi thì sẽ khóc cả quãng đời còn lại đấy. Còn nữa, chị mong cho trước khi chị tìm thấy em thì em chưa bị gì cả để chị hành hạ em toàn vẹn, NGHE CHƯA- Nó nói bóng nói gió khiền hắnnuốt khan. Cái vụ ớt đấy hắn còn mãi khắc ghi, 3 đêm không ngủ được thì làm sao quên cho được.Nghe nso nói thế hắnkhông khỏi no cho cuộc đời đàn ông của mình.Còn mẹ nó thì từ chống cằm nghe con thuyết minh chuyển sang ngồi khoanh chân nghe kinh và cuối cùng là dựa vào cửa....ngủ.Đến khi nó hét bà mới tỉnh dậy rồi dìu nó lên phòng để nó hồi lại sứcvà chứng kiến cảnh nó ăn nhồm nhoàm thức ăn như kẻ thù của nso vậy. Thật đúng là bị kịch cho cả con lẫn me. *lắc đầu*