KenhGiaiTriAz.Wap.Sh
Wapste Tiện Ích Giải Trí
HOMETruyệnGAME
Bộ sách: ĐẠO GIA KINH
TẢI 200 E-BOOK SÁCH THUỐC NAM BẮC ĐÔNG Y GIA TRUYỀN
Truyện Tình Yêu
Giả vờ thôi mà! Sao lại thành thật!
Phần 2
Chương 4.1: Vợ chồng giao chiến
Sưu tầm
Sau hồi trống điểm vào lớp, cô giáo chủ nhiệm lớp 11A1 của ngôi trường nổi tiếng Sar-Hah( mình bịa) đitừng bước uyển chuyển hay nói cách khác là ưỡn ẹo vào lớp. Bốn mươi học trò gương mẫu nhất trường đang im lặng ngồi ôn bài và tất nhiên trong đó cũng có nó rồi. Cô giáo bướcvào, tất cả bọn nó đứng dậy.
- Các em ngồi đi!
Sau khi đã yên vị cô mới thông báo cái tin cũ ríc cũ rơ:
- Lớp ta hôm nay có bạn mới chuyển đến, mời em vào!
Cửa lớp không một bóng người..
- Uầy! Cô ơi! Bạn ấy bị mất tích rồi hay sao thế ạ?
- Không! Chắc là chưa tìm thấy lớp!
- Hay là bị con hồ ly nào đó làm cho tơi tả rồi nhỉ?
Hơn 52 con mắt( tính cả mấy anh bốn mắt) đổ dồn vào con nhỏ vừa mới phát ngôn cái câu khiến trời long đất nở ấy như muốn nói: "Muốn chết thì chết một mình đi".
- Thu! Em nói thế là sao?-Cô thắc mắc.
- Dạ...- Nhỏ Thu đứng dậy- Em...em....- Nhỏ tát vào mồm. Thu ơi là Thu! Mày điên quá rồi.
- Em sao thế? Đã có chuyện gì xảy ra thế?
- Cái bạn học sinh mới ý ạ..bạn ấy
- Khụ khụ! Thu nói to lên chứ! Cô không nghe thấy đâu- Nó nhắc khéo, đe dọacũng có. Cũng tại dạo này hiền quá nên chúng nómớidám ngo ngoe thế đấy, phải chỉnh đốnlại mơi được.
Đúng lúc đó, hắn đi vào lớp( đã mặc quần áo hẳn hoi rồi), phải nói là xông thẳng vào mới đúng. Hắn ngang nhiên đi ngang qua mặt cô giáo giống như cái bọn không đội mũ bảo hiểm còn dám lượn vài vòng qua mặt công an vậy.
- Này! Em kia! Em xông vào như vậy thật chẳng còn phép tắc gì nữa cả- Cô tức giận đập tay xuống bàn.Ở lớp này cô bị nép chỉcó mình nó, làm sao lại để một tên phá hủy cả 20 năm dạy học của mình được. Tuyệt đối không.
- Xin lỗi cô!Trong từ điển của em không có từ đó!- Hắn vẫn hiên ngang đi xuống góc lớp- nơi nó đang ngồi.
Cô giáo tức tím tái mặt định lôi cổ hắn xuống phòng giám thị thì hắn nở một nụ cười, chỉ vào chỗ bên cạnh nó:
- Em có thể ngồi đây được không ạ?
Cô giáo ngây người. Quá đẹp. Một chàng hoàng tử trong mơ, giấc mơ tưởng chùng không thực hiện được.
Mái tóc chàng màu vàng, như ánh chiều tà kết hợp với đôi mắt màu xanh ấy, chàng là kết tinh của những thứ hoàn mỹ trên đời này, là ánh nắng sưởi ấm vạn vật trong mùa đông giá rét. Và chàng là hoàng tử củathiếp( Ặc! mẹ ơi)
- Đông cứng 5 phút rồi- Hắn nhìn đồng hồ. Bà cô già này định đóng băng thìcũng để hắn ngồi đã chứ, rồi muốn đông cứng bao lâu thì tùy.
- E hèm! Vì em là học sinh mới nên tôi tha cho! Không có lần sau đâu đấy!-Cô giáo bào chữa.
- Em không hỏi cái đó! Cái em hỏi là em có thể ngồi đây được không ạ?
- Thôi được rồi! Em cứ ngồiđó đi! Các em mở giấy ra, chúng ta làm kiểm tra Văn 15'.
- Hui! Không ngờ anh cũngcó sức hút đối với phụ não cơ đấy- Nó đá đểu hắn.
- Em đang ghen đấy hả VỢ IU?- Hắn nhấn mạnh 2 tiếng đó vì biết thể nào nócũng giận tái mặt. Đúng là nó giận tái mặt thật, nhưng cũng chẳng chịu thua:
- Anh đang thực hành từ bụng ta suy ra bụng ngườiđó hả?
- Cô..
-Jen và Shin mở giấy ra nào!-Cô nhắc nhở Con nhỏ đáng ghét! Dám quyến rũ chồng pà. Đừng mơ nhé! Bà là bà không để mi làm vậy đâu( Ói toàn tập).
Thế là nó không thèm cãi nhau với hắn nữa, mở giấyvà bắt tay vào làm. Nó làmhì hục, làm trước ghi tên sau nhưng mới đượcvài giây thì bị phá rối.
- Jen ơi! Đổi chỗ cho tớ đi- Một con nhỏ thì thầm.
- Biến- Nó lường nhỏ đó.Nó ghét nhất là bị phá đám khi làm bài nên không thèm thương lượnghết.Nhỏ kí im bặt! Không dám nho nhe tý gì, cái đầu vẫn phải giữ chứ!
Còn hắn ngồi xoay bút, nhìn cái đề bài mà ngán ngẩm. Liếc sang thấy nó đang chăm chú làm bài bỗng đầu hắn hiện ra cái bóng đèn.
- Hết giờ các em thu bài đi.
Nó hoàn thành xong bài kiểm tra xuất xắc, liếc nhìnhắn cười một nụ cười chế giễu rồibĩu môi, hắn chỉ cười đáp lại.
- Này! Bà làm được không?- Nhỏ Sunny nhăn nhó- Tui làm dở ẹc à!
- Bà hỏi câu rõ thừa, cái câu kia nói cũng rõ thừa- Nó tự hào và còn chọc ghẹo nhỏ bạn thân nữa.
- Con nhỏ này, đi chết đi- Nhỏ quay mặt lên,tức xì khói mất.Lại nhìn thấy Sa liền bắt chuyện:
- Nè! Bà nghĩ bà được bao nhiêu điểm?
Sa chỉ hơi liếc mắt rồi buông 1 câu:
- Hơn bà.
Nhỏ á khẩu, không hỏi gì thêm.Còn muốn bị 2 đứa nó nói đểu hay sao mà cònhỏi với han.Tuyệt giao!
Tuyệt giao!( Vậy thôi chứ cái này như cơm bữa)
Nó chứng kiến cái cảnh đó,ôm bụng cười lăn lộn không để ý bài mình đã thu từ bao giờ,chắc lúc đang chém nhỏ.
- Bây giờ là tiết ôn tập1 Các em tự ôn, ô sẽ chấm bài.
- Yeah!!!!!!!!!- Cá lớp reo hò, tuy vậy chứ họ ôn thật nhưng họ là con số lớn hơn 2 và nhỏ hơn 10.( giỏigì zdậy trời)
- Sao cái mặt như bánh bao nhiu thế kia? Không làm được à? Sao không bảo tui, tui nhắc cho- Nó nhìn hắn đắc thắng.
- Đang sợ- Hắn đáp gọn lỏn.
- Sợ gì cơ- Nó làm khuôn mặt ngơ ngơ hỏi hắn.
- Sợ cao hơn em.
- Này! Anh ơi! Bây giờ mới có 7h15 mà anh đã muốn mơ rồi à?
- Nếu anh hơn điểm em thìem iu tính sao?
- Cái nếu đó bị bãi bỏ.
-Vậy thì nếu anh hơn điểm,em iu phải làm 1 đièu anhsai khiến nhé?- Hắn cười đểu đểu hỏi nó.
- Ok đi bấy bì!
Đến giờ trả bài, cả lớp xôn xao tiếng khóc
tiếng cười, tiếng kêu cũng có nữa. Nhìn khung cảnh này giống như một...bệnh viện...tâm thần quá.
- Anh iu ơi! Anh iu chuẩn bịgọi chị đi, nhẹ nhàng thôi mà nhỉ? -Nó cười nham hiểm, phải gọi 1 đứa con gái bằng tuổi bằng chị thậtđúng là điều sỉ nhục lớn nhất của 1 đứa con trai.
- Thế hả em iu? Thế sao bài em có một con không to lù lù thế kia?- Hắn đá đểu lại.
Nó nhìn xuống bài mình, nụ cười trên môi tắt ngấm.Tại....sao bài của nó không lấy 1 chữ? Hay là mình viếtbút thần kì? Nó lục lọi bút vết thử mấy trang, ra mực rất đều, rất đẹp.Vậy thì tại sao?Đang vò đầu bứt tai thì nó nhơ lại lúc con nhỏ kia và cả nhỏ Sunny nữa. Chắc chắn là tên đó nhân lúc con nhỏ kia đã tráo đổi bài, nó lại còn nắn nót từng chữ viết vào bài của hắn nữa chứ,Và nhân lúc nó đá đểu nhỏ Sunny thì hắn tráo đổi lại. Biết thế mình ghi tên ngay từ đầu còn hơn. Nhưng cái khốn là ở đời không có
từ biết thế?
- Thế nào em iu?- Hắn nhẹ nhàng hỏi.
AAAAAAA
Hôm đó cả trường bị nhiễusóng mạng, điện thoại cũng bị mất sóng vì khôngrõ nguyên do( eo ui chị ý hét kinh khủng quá)
Chương 4.2:Một ngày sốngtrong địa ngục!
Sưu tầm
Lúc tan học nó kêu mấy nhỏ bạn về trước vìbiết thừa rằng cái tên đang đợitrước cổng thể nào cũng khiến nó mất mặt mà xemcho nên tốt nhất là càng ìt người càng tốt, mà nếu có ai biết nó sẵn sàng thủ tiêu để bịt đầu mối. Cho nên, sau khi tống mấy conbạn ra khỏi trường nó thư thái đi xuống canteen gọi vài món để giết thời gian.
- Con nhỏ đó hôm nay làm sao thế nhỉ? - Nhỏ Sunny vừa đi vừa thắc mắc.
-Dậy thì- Sa vừa đi vừa cầm quyển sách, không bỏ lỡ một giây một phút nào để phát triển trí não.Cho nên lúc Sunny bị đóng băng thì nhỏ vẫn bước đềuđều, giống như là mình vừa nói 1 câu hết sức bình thường.
- Lớp 11 rồi.....- Sunny lẩm bẩm vài từ, thật sự đã bị câu nói của Sa chặn họng.Những lúc thế này thì
Sunny chỉ biết đứng hình trong gió, ai biểu IQ kém người ta làm chi. Nhưng vừa thấy hắn thì chị ý đã hết bất động, lập tức ăng- ten hoạt động bình thường trở lại.
- Em có thấy Jen đâu khong?- Vì Sa đi trước nhỏ nên hắn bắt chuyện trước.Nhưng nhận lại chỉ làmột cái liếc mắt từ trên xuống dưới, tuyệt nhiên không một từ nào được đáp trả.Thấy nhỏ Sunny đi lại gần thì nở một nụ thương mại, rút kinh nghiệm từ lầntrước lại bị một cái liếc rồi bước đi thì còn gì là hotboy nữa:
- Em có thấy Jen đau không?
Nhỏ không trả lời vi còn bận ngó ngó quanhquanh để tìm kiếm 1 bóng dáng nào đó.Mãiđến khi hắn nhắc lại lần nữa nó mới sực tỉnh:
- Da! Nó ở.....ưm...-Nhưng chưa nói được hết câu thì đã bị chị Sa lôi đi, không cho tiết lộ bí mật quân sự.
- Ê! Mày làm gì thế?- Bị kéođi một đoạn đường dài, Sunny bực tức hất tay ra.
- Đừng phá hỏng chuyện của nó-Cũng may Jen cao thủ đã kịp nhờ cô bạn"trầm cảm" bịt cái loa phátthanh ấy lại không thì liệu nó có thể ung dung tưởng tượng ra cái mặttối sầm của hắn khi đứng đợi hay không.
- Phá gì chưa? Tao chỉ là muốn gặp anh ấy thô...- Sunny gân cổ cãi lại nhưngbỗng thấy mình đang hé lộ bí mật rồi thì dùng lại lấy tay bịt mồm. May mà Sa chỉ buông một câu:
- Thì gặp rồi đó thôi!
"phù! Cứ tưởng nó biết rồi chứ"Sunny mừng thầm rồi tung tăng leo len xe phóng về nhà.
Ngồi được 20', nó nặng nề thanh toán rồi đứng dậy. Vừa mới bước ra cửa cangteen đã thấy một tên tóc vàng đứng nhăn răng ra cười, lưng dựa lưng vào con mui trần Porsche Boxster S màu đỏ. Nó bĩu môi" Đã xấu lại còn muốn con xe bị lây cái xấu hay sao?"
Còn hắn từ xa thấy nó đã nở một nụ cười chết ngườinhưng hắn đâu biết bị phản tácdụng. Vừa mới bước đến nó đã làm một phát chí mạng vào cái gọi là tự hào của hăn:
- Anh khoe răng à?
Hắn tím tái mặt. Cô ta liệu có khi nào là Leskhông?
- Ăn nói hẳn hoi đi.
- Không thích- Nó quay mặt đi, tỏ vẻ khinh thường.
- Sao? Định nuốt lời à?
- Được thế thì con gì bằng!
- Cô..! 12H ở quán Kiss The First, nhớ chưa?
- Tôi còn có thể trả lời chưa sao?- Nó đau khổ.
- Biết thế thì tốt!- Hắn mở cứa xe rồi phóngvút đi! Trong lòng háo hức được hành hạ nó.Ôi! Trời mới đẹp làm sao!Nhưng lúc đó trời nắng 40 độ và cũng chẳng biết taị sao anh ấy không thấy nóng nực.(nhún vai)
***
Quán bar Kiss The First
Đây là quán bar của nhà Bun- Quán bar hàng đầu cảnước.Từ chiếc cổng vào đã thểhiện cả đống tiền nhà họ Mã và rất hút khách.Vào bên trong là một thế giới của giới thượng lưu, những cô chủ cậu chủ thích chơi hơn học cùng hòa mình vào ánh đèn chói lóa. Để được phục vụ ở đây, toàn những người có khuôn mặt đẹp, vốc dáng chuẩn và phải quen với chuyện chạm da chạm thịt, như thế quán bar mớicó thể câukhách dễ dàng. Và một trong những nguyên nhân hút khách là nhờ có hắn với Bun. 2 chàng hào hoa với khuôn mặt như đúc khiến cho số lượng con gái ngày càng đông, không tiếc bỏ ra cả mấy trăm triệu chỉ để nhìnmặt bọn họ đủ thấy vẻ đẹp hòan mỹ đó như thế nào.
Hàng ghế bọn hắn ngồi là hàng ghế vip, nơicó thể nhìn ra mọi ngóc ngách của bar, hắn với mái tóc mái dài, trông thật lạnh lùng - điều khiến con gái phát cuồng lên ,mặc một chiếc áo sơ mi đen cài
3 cúc trông rất menly.Còn Bun với mái tóc gợn sóng vàng nâu và đôi mắt đen láy luôn có ánh cười cũng khiến cho bào nhiêu fan Girl sịt máu mũi.Anh hay mặc theo phong cách tomboy ,trông năng động và dễ gần.Vì thế xung quanh anh lúc nào cũng cóhàng tá em chândài ngồi cùng khiến cho hương nước hoa anh dùng bị áp đảo đi nhiều phần.
- Cái điện thoại có gì đẹp mà mày cứ nhìn hoài thế?-Bun thắc mắc thấy thằng bạn cứ chốc chốc lại bật điện thoại lên rồi làm mặtbánh bao thiu- Hôm nay mày có vấn đề đúng không? Sáng thì đi học, tối lại xem điện thoại hàng vạn lần. Hay ông già nhà mày thực hiện rồi?- Bun nheo nheo mắt lại hỏi đểu đểu.
- Mày im đi- Hắn gắt. Quái lạ! Sao hôm nay thời gian trôi lâu thế nhỉ? Mãi mà mới có 10h, phải đợi cả 2 tiếng nữa lận. Hay điện thoại mình hỏng rồi? Chắc vậy!
- Cho tao mượn điện thoại!- Hắn chìa ta về phía thằng bạn.
- Hả?- Bun bị một dấu hỏi to đùng đổ xuốngđầu. Bình thường nó có mượn mõ của ai bao giờ đâu. Saohôm lại thế?Hay là lời mình nói hiển linh rồi?OMG
- Cứ đưa đây! Nhanh lên- Hắn gắt lên, dù là người đi mượn nhưng vẫn giữ nguyên cái thói cũ.
- Ờ ờ! Nè- Bun ngoan ngoãn đưa cho hắn. Hắn nhanh tay bật màn hình.
-Hả! Đã 12h rồi à? Đúng là điện mình bị hỏng thật rồi!May quá!- Hắn mừng rỡ, sắp được xả stress rồi.
- Điện thoại hỏng mà mày zui thế à?- Bun khó hiểu nhìn hắn. Hôm nay nắng 40 độ nên chắc đầu hơi âmâm rồi!
- Mày bớt nói đi!- Hắn lườm thằng bạn rồi lại cười rộng đến mang tai, hí ha hí hứng như đứa trẻ sắp được cho kẹo.
- À! Cái điện thoại tao cài nhanh 2 tiếng đó!Dậy cho sớm ý mà!- Bun giải thích.
Hắn cảm thấy mình vừa bị dội một gáo nước lạnh ngắt vào đầu, nụ cười trên môi tắt ngấm.
-Thằng chó này! Mày đi chết đi! Dám giỡn với tao hả?Chết đi!- Hắn đấm đá đủ kiểu thằng bạn cho hả cơn tức ( ơ! Anh ý có làm gì đâu?)
- Ê! Tao có làm gì đâu! Nè! Đau! Help meeee!!!!!
Mọi người ở đó ai cũng giảcâm giả điếc, vẫn tiếp tục công việc của mình, coi như mắt mình chả thấy gì cho yên phận. ╬bạn đang đọc truyện tại thư viên http://STEENVIET.WAP.MUchúc bạn có những phút giây vui vẻ,hảy giới thiệu wap đến ban bè nhé!╬Chương 4.3: 1 ngày sống trong địa ngục
Sưu tầm
Đúng đến 12h nó có mặt ởquán bar như đãhứa. Bướcxuống xe, hàng vạn con mắt đổ dồn vè phía nó.
Thực sự bây giờ nhìn nó rất giống như nàng công chúa ngủ trong rừng.Mãi tóc dài,xoăn lon to ở phần chân tóc và mái được hất sang 1 bên khiến cho gương mặt bầu bĩnh của nó càng được to điểm. Kết hợp với mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh là đôi mắt của những con búp bê baby- một đôi mắt tím nhạt, khiến người ta như bị hút hồn vào vậy.Nó mặc chiếc áo lệch vai trắng đi kèm là chiếc quần sooc bò rua gấutôn lên than hình siêu mẫucủa chủ nhân đang mặc nó.
- Ê! Đến rồi kia!- Bun ôm đầu chỉ tay về phíanó đangđi đến- Bây giờ thì bỏ tao ra đi!
Hắn lập tức thôi không đánh đập Bun nữa, nhay xuống ghế, ngồi vắt chân rất giống như ông chủ đang chờ tên nô lệ tới.Bỗng một bàn tay vòngqua cổ hắn, giọng nói mật ngọt vang lên:
- Sao hôm qua anh về mà chẳng nói với em 1 tiếng! Làm em tìm anh mãi à! Ghét quá đi- Cô gái nũng nụi, hờn dỗi trách móc hắn.
Hắn là đang định cho cô ta 1 chàng c-hửi nhưng nghĩ lại rồi gọi thêm mấy con nhỏ nữa đến ngồi cùng. Hắn muốn xem khuôn mặtcủa nó như thế nào khi nìnthấy cảnh hắn bá vai bá cổmấy em trong lòng.Liệu nócó ghen không? Hắn thấy thích thú với chuyện này.
Nó bước đến trước mặt hắn, lướt qua mấy con nhỏđang ôm hắn, cười đùa vuivẻ.
- Mấy người không thấy nóng à- Nó nhăn mặt.
Ghen! Ghen! Đây đích thực là ghen rồi! Hắn định trêu trọc lại thì ngước lên nhìn thấy nó...Sững người.....quá...quá...đẹp...Sao trênđời lại có người đẹp như thế chứ?Phải mấtmấy phút hắn mới định thần lại.
- Nóng gì chứ?Phải nói là ấm áp mới đúng, phải không mấy cưng?-Hắn đưamắt về mấy con nhỏ đang ướn ẹo trong lòng.
- Đúng đó!Cứ thế này thì có 100 độ em vẫn thấy ấm.
- Chỉ có những người ghentỵ mới nói thế thôi!
- Thấy tụi mình phcụ vụ anh ấy tận tình nênsinh lòng ghen ấy mà!Xì....
Hắn vẫn im lặng chờ phản ứng của nó.Đúngnhư hắn ự đoán, nó dùng một tay hất con nhỏ vừa nói câu đó ra khỏi lòng hắn rồi cầm tay hắn. Hắn không ngờ nó lại phản ứng mạnhnhư thế, nhưng cũng rất thích thú.
- Nếu họ nói vậy thì....- Nó đằng đằng sát khí nhìn hắn-..Tôi ..không phải phụcvụ anh nữa đúng không? Vậy thôi!Bye nhé- Mặt nó bây giờ rạng rỡ hơn bao giờ hết, không chờhắn kịp phản ứng nó đã 3 chân 4 cẳng chạyra xe. Đến khi hắn kịp định thần lại đuổi theo thì nó đã chuẩn bị phóng xe đi. Thấy thế hắn vội vàng ra đứng chắn không cho nó chạy. Nhưngnó cứ rú ga đến lúc chạy gần hắn rồi không thấy hắn có dấu hiệu di chuyển mới phanh gấp...Kíttttt
Hắn khụy 1 chân xuống, lấy tay ôm bụng, khuôn mặt nhăn nhó lại nhìn rất giống con khỉ.
Nó mở cửa xe đi xuống và chạy đén trước trước mặt hắn.
- Này!...Ê!
-Công tử rơm mục
-......
- Anh không cần phải ăn vạ đâu, tôi thấy rõ ràng là mình vẫn phanh kịp mà.Hắn đứng dậy, phủi phủi quần, tự hỏi sao nó lại biết nhỷ?
- Gớm! Anh muốn trở
thành Chí Shin hả?
- Đi!- Hắn không đáp lại lờinói chọc tức củanó lièn kéonso về phía xe của mình.
- Tên dở hơi kia! Anh làm gì thế hả?- Nó héttoáng lên.
- Im lặng là vàng!
- Ồn ào là ruby, anh có biếtkhông hả?
Hắn khôgn them nếm xỉa bởi ăn bí rồi, vứt nó vô xe rồi nhảy lên luôn, may đâylà xe mui trần không thì....ăn cháo rồi.
- Này! Anh có dừng lại không hả?Định dưa tôi đi đâu- nó cứ gào thét suốt khôgn để cái miệng nghỉ ngơi.
- Đi rồi thì biết- Hắn vẫn chăm chú lái xe, chỉ trả lời như mệnh lệnh.
- Nhỡ anh đem tôi đi bán thì chẳng phải nghe theo cái đi rồi thì biết của anh latoi à?
- Giỏi!
- Tên khùng này! Thả tôi xuống!Bớ người ta! Bớ người ta! Tôi bị bắt cóc!AAAAAA.
Kítttttt
Hắn dừng xe. Nó định nhảy xuống xe thì bị một bàn tay giữ lại và...........
-Ưm....ưm...ưm...
Hắn thấy quá chói tai vì cáiloa phát thanh này nên đã bịt mồm nó lại bằng chính miệng mình.Nó thì khua chân múa tay cố đẩy hắn ra nhưng bất lực đến khi nó sắp chết nghẹt vì hô hấp không được thì hắn mới chịu bỏ nó ra.
Công nhận hiệu nghiệm thiệt đó nha! Nó imbặt luôn thế là họ mau chóng đến địa điểm hắn muốn dẫn nó tới.
- Này! Xuống xe đi- Hắn gọi nó.
Lạ chưa, chị ý lại ngoan ngoạn xuống xe và lủi thủiđi theo anh ấy vào trong.
- Đây là nhà anh!Hôm nay chỉ có anh Jun ở nhà thôi!- hắn tự hào giới thiệu.
Sầm- Cánh nhà được đóng lại. Hắn giật mình quay đầu nhìn nó, hoảng hồn khi nó ngước mặt lên.Bây giờ khuôn mặt nó hiện lên5 chữ I WANT TO KILL YOU to đùng(.1..2....3..4..5 ờ đúng 5 thật)
Bốp...........!Bốp....!Bố.p.!.....Bnh... Binh.....
Anh Jun đang ngủ trên lầu nghe thấy một loạt tiếng động kia bị đánh thức.
- Gì thế nhỉ? Nhà có trộm à?Nếu là trộm thì lấy đồ xong thì đi thôi- Anh ý lẩmbẩm một mình rồi lại chùm trăn ngủ tiếp.Quái lạ! Saotrộm mà sao lại cứ đâp phá đồ thế nhỉ? Hayai đó lấy đây là nơi để quyết chiến?Nghĩ vậy. Jun vùng dậy đi xuống dưới nhà, nóivõng từ cầu thang:
- Nếu là trộm thì lấy đồ chứ dừng gây tiếngđộng nữa! Còn nếu thấy ít thì vào phòng batôi mã mở tủlà 56*** rồi muốn bao nhiêu thì tùy!Dừng làm mất giấc ngủ của tôi.
-.....
Jun đi xuống thêm mấy bước nữa thì suýt té cầu thang.Dưới sàn nhà là hìnhảnh cậu em trai yêu quý đang ôm 1 vật gì đó giữa 2 chân, khuôn mặt nhăn nhó, xung quanh đầynhững mảnh cốc, bình hoa bị vỡ.Và đương nhiên cái người đang dậm chan lên bụng hắn chính là nó đang bốc hỏa.Hắn nhìn thấy anh tưởng được cứu nhưng không ngờ anh ấy nói thế này:
- Thôi1 Em cứ luyện khí công đi! Anh lên ngủ tiếp đây!
-Anhhhhhh...- Hắn gào thét.
6h sáng.
Jun đi xuống nhà chuẩn bị đi học nhìn những mảnh vỡ hôm qua, thăc mắc:
- Nhiều mảnh vỡ thế này sao không có ấy 1 tý máu nhỷ?(*-*)
- Aaaaa Cô nhẹ tay chút đi!Có biết đau lắm không hả?- Hắn bực tức gắt gỏng.
- Thì tôi có bị đánh đâu màđau- Nó nhún vai cố tình dí thêm nữa.
- Nàyyyyyyyyy! Có tình người 1 chút đi! Tại ai mà tôi ra nông nỗi này hả?
- Tại anh!
- Sao lại tại tôi! Tại cô mới đúng! Đồ máu lạnh!
- Thế tại ai mà tôi bị mất nụ hôn đầu?
- Tại cô!
- Anh bị bại não hay sao mà nói thế hả?
- Thế tại ai mà tôi bị chói tai hả?
- Tại anh kéo tôi lên xe chứbộ!
- Thế cô muốn tôi bế cô hay sao?
- Tất nhiên là không!
- Thế còn kêu ca gì?
- Tôi nói chứ có kêu gì đâu?
- Cô.....- hắn á khẩu.- Đi ủi đò cho tôi! Nhanhlên! - Hắn chỉ vào đống đò đã được giúp việc ủi sẵn để ở trên
bàn.
- Sao tôi phải làm chứ?- Nógân cố cãi lại.
- Vì cô kém điểm hơn tôi!
Nó lại giở mặt cún con:
- Anh iu ơi! Đừng lam thế mà! Em không biết ủi đồ.
- Ừ! Em iu! Không biết là việc của em! Anh cũng đã nói đừng nhưng em vẫn cứ nện vào anh đấy thôi! Cho nên đi ủi đồ nhanh lên- Hắn gằn từng chữ một.
Thế là nó lại phải cầm đống đồ đi ra đằng sau nhà, tập tành ủi đồ. Vừa ủi nó vừa nện từng phát mộtvào chiếc áo. Hiếm thấy ủi đồ như nó cũng may là chỉ hơi bị nhăn 1 tý thôi.Bỗng mắt nó sáng lên:
- Hà hà hà! Anh chết với tôi rồi!
Sau khi hoàn tất công việc chơi xỏ hắn xong, nó quay lại với chiếc bàn ủi, cầm cáicốc nước đổ vào bàn là thì vô tình nó đổ vào ổ cắm điện thế là tất cả đương dây điện nhà hắn bị tê liệt hoàn toàn.Hắn đang ở trong phòng bỗng thấy đèn cháy xèo xèo rồi nhạc cũng tắt hắn liền ngồi dậy.Bỗng nghe thấy tiếng nó la thất thanh
- AAAAAA!!!
Hắn vội vã chạy xuống chỗnó thì bàng hoàng trước khung cảnh trước mặt. Taynó be bét mau, đầu cũng có máu, tay còn lại nóđau đớn ôm lấy đầu. Cảnh thật là hãi hùng.
Về TRANG CHỦ
Lượt xem:230.
SỔ TAY BÀI THUỐC NAM GIA TRUYỀN. TỪ CÂY NHÀ LÁ VƯỜN- Tác Giả: LÊ VĂN TUYÊN
Bí Mật Tư Duy Triệu Phú
Sách Thuốc Nam Kinh Nghiệm Chữa Bệnh Gia Truyền
Khám Phá Bí Mật Ngữ 12 Chòm Sao Trong Tình Yêu
Truyện Tình Yêu Hay
KHO TÀI LIỆU SÁCH THUỐC NAM ĐÔNG Y CŨ QUÝ
THÔNG TIN
ADMIN:Thông Tin Bản Quyền: LÊ VĂN TUYÊN- Sinh năm 1988- KHU ĐÔ THỊ GIẢI TRÍ CAO CẤP MỚI:- Xóm 10- Thôn Văn Quang- Xã Nghĩa Hương- Huyện Quốc Oai- Hà Tây- Hà Nội- VIỆT NAM
SĐT: 0336631403
SĐT: 0929668648

.Liên Hệ FACEBOOK:LÊ VĂN TUYÊN
Về TRANG CHỦ
Copyright 2014 © kenhGiaiTriAz.Wap.Sh

Teya Salat