Giả vờ thôi mà! Sao lại thành thậtPhần 13Chương 29: Niềm vui bất ngờ
Sưu tầm
"Từ khi gặp em ánh mắt ấy vô tình
Lạc vào con tim đang ngủ mê
Rồi những khoảnh khắc cứtheo anh đêm về
Hình như anh tương tư emrồi."
Giai điệu nhẹ nhàng mà tha thiết vang lên, nhanh chóng thu hút sự chú ý củamọi người. Một chàng trai với vẻ đẹp nhưu thiên sứ trong bộ quần áo trắng muốt đang dần tiến bước về phía cô ági mặc chiếc váy trắng tinh khôi, đôi mắt lam ngọc cuốn hút.
"Từng đêm anh viết nhữngcánh thư tình
Gửi trao em cùng ngàn lời muốn nói
Chỉ mong em hiểu những suy nghĩ trong anh
Mà từ lâu anh chôn sâu trong lòng. "
Từng cánh hoa hồng rơi xuống, một hình trái tim được kết từ vô số chiếc đèn khác nhau hiện ra. Tiếng máy bay kêu vù vù cũng chẳng hề hứng gì vớitiếng náo nhiệt ở bên dưới. Chàng tải ngày càng tín gần lại cô gái.
"Vì con tim anh đã trót trao ngày lần đầu thấy em
Ước mơ bên em một đời sớt chia buồn vui kiếp người
Tình yêu ta dù ngàn năm không phôi phai. "
Cô gái đứng đó, trong chiếc váy trắng trông thật huyền ảo. Mơ hồ như không, chỉ cần chạm nhẹ sẽ bay mất.
Bun thấy tim mình đạp thình thịch, không biết lầnnày là lần thứ bao nhiêu nhưng cậu có vẻ căng thẳng. Và cậu cũng không ngờ nhỏ lại đẹp đếnmức vậy.
Sa vẫn ngây người trong tiếng reo hò cua mọi người.
Người ơi, anh yêu em và muốn sống cùng em
Để cỏ cây hoa lá sẽ ghen khi mình tìm thấy nhau
Hỡi em yêu có bận lòng cùng anh đắp xây khát vọng
Bun quỳ một chân xuống, cậu mở chiếc hộp nhungra.Chiếc nhẫn kim cương lunglinh trong ánh đèn.
Không phải câu "anh yêu em" hay "cưới anh nhé" mà chỉ là câu nói đơn thuần nhưng ý nghĩa.
- Của những người khác em đã nhận, vậy của anh em cũng sẽ nhận chứ?
"Em làm bạn gái của anh được không?"
Mọi người reo hò rất lớn, khung cảnh trở lên càng náo nhiệt hơn. Những cánh hao hồng vẫn rơi, vương trên mái tóc nhỏ.
Sa vẫn đứng đó, gương mặt khó hiểu. Chiếc váy trắng tung bay, phấp phới trong gió.
Bun nín thở, cậu nhìn nhỏ, từng cử chỉ nhỏ cũng bị cậu nuốt gọn. Đôi mắt xanh lam long lanh....
Nhạc vãn tiếp tục vang lên,những cánh hoa vẫn rơi, ánh đèn chói lóa.
Bàn tay búp măng nắm lại,đôi mắt cương quyết...
Và...
Mọi người hò reo chờ câu đồng ý của cô gái. Nhưng đúng lúc Sa định mở miệng thì tinh thần thể thao của Bun chỗi dậy , cậuliền cầm tay nhỏ rồi chạy đến đài phun nước. Nói thìnói vậy thôi chứ thực ra là cậu sợ nó từ chối thẳng thừng thì còn gì là công tửhào hoa Mã Tư Văn nữa.
Tiếng nước phun ào ào cùng hơi gió lạnh của buổitối thật đối lập với chiếc váy mỏng Sa đang mặc.
Tuy vậy nhỏ vẫn không cảm thấy lạnh, vì có một người đang truyền hơi ấm cho nhỏ.
Bun dừng lại. cậu dựa lưngvào thành đài, thở hổnhển.Trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ, chảy đều trên gương mặt tuấn tú.
Sa nhìn cậu, rồi hấng những giọt nước trong vắt, mát lạnh. Nhỏ cười. Nụ cười thật đẹp.
- Sợ bị từ chối đến vậy sao?
Vòi nước phun từng đợt mạnh mẽ, nhưng không thể nào át đi được tiếng nói của người con gái đó dù nó rất nhẹ. Bun đông cứng người, kéo tay nhỏ chạy đúng là một sự lựa chọn đúng đắn.
- Ừ!
Giọng nói của cậu có chút đùa, có chút tức tối. Nhỏ bật cười, nắm bàn tay lại để nước chảy xuống khuỷutay.
Bun lấy khăn mùi soa lau mồ hôi, nhìn nhỏ đang thưthả nghịch nước khiến cậu đột nhiên bức bối.Bỗng, gương mặt cậu trầm tư. Nếu cậu không kéo tay nhỏ đi thì nhỏ sẽ nói gì?
- Lúc đó.....em định nói gì vậy?
Sa lại cười, đôi mắt lam ngọc giống như tróng suốt. Nhỏ quay ra và....vẩy nước vào người cậu.
Chương 30: Ôm vợ yêu
Sưu tầm
- Có mát không?
Bun nhăn nhỏ, hỏi buồn cười. Vẩy nước vào người khôn mát thì ấm à? Nhưngcái này thì liên quan gì đếnviệc câu trả lời của nhỏ chứ? Aissssss, không phải là lại ẩn dụ chứ. Học, học hoài. nói chuyện cũng học.
Nhìn gương mặt méo mó của Bun nhỏ đưa tay xoaxoa đầu cậu như đứng trước mặt nhỏ là một đứa con nít vậy.
- Cố mà hiểu đi nhé!
Rồi nhỏ bước đi, trên môi vẫn đọng nụ cười. Cuộc sống cũng tươi đẹp đó chứnhỉ?!
Một buổi sáng mùa thu.
Trời nắng đẹp lạ lùng. Gió nhè nhè thổi qua khiến cho tâm trạng ai cũng vui và con heo nào đang ngủ nướng thì chẳng muốn thức giấc. Và bạn trai của con heo đó sẽ phải gọi hàng trăm lần đê rồi nghe tiếng tút bên đầu giây chứng tỏ chiếc dế yêuđã được ôm gọn vào tường.
Và con heo đó không ai khác ngoài Sunny.
Nhỏ vẫn vùi đầu vào chăn ấm trong khi đã 7 giờ kém20. Sáu chiếc đồng hồ báo thức đã được chu du trên không trung từ mười phúttrước.
Đang chìm trong giấc chiêm bao thì có kẻ nào đógiật phắt chiếc chăn của nhỏ rồi hét inh ỏi lên .
- SUNNY! EM CÓ BIẾT BÂY GIỜ LÀ MẤY GIỜ KHÔNG HẢ?
Sunny quơ quơ tay tìm chăn nhưng mãi không thấy, nhỏ nhăn nhó hé một mắt ra thì suýt đứng tim. Jun đang khoanh tay đằng đằng sát khí nhìn nhỏ. Sunny liền đi đến rồi ôm Jun một cái.
- Ôi! Ông xã thân yêu! Chào buổi sáng!
Sau đó vơ cái chăn và.....ngủ tiếp.
Jun thở hắt ra một cái, anhđi đến giường của nhỏ kéochăn của Sunny. Nhưng chịý đã phòng thủ trước, nên hai bên cứ giằng co mãi . Cuối cùng chẳng ai thắng mà Sunny mạnh dạn....kéo Jun xuống giường.
Nhỏ dụidụi trên vật gì đó mềm mềm rồi ngủ cho hết giấc.
Jun đơ mất vài giây. Sau khi đã lấy lại được tinh thần thì...anh cũng ôm nhỏvà ngủ luôn. Học à? Học không sướng bằng ôm bà xã mà ngủ nhé!
Nắng vẫn dịu dàng trên con đường, nơi đâu nắng cũng ghé qua nhưng chẳng thể nào giữ được.....
Lớp học ồn ào, những chiếc máy bay giấy thi nhaubay qua bay lại. Mốt mới của lớp này là...phi máy bay.(=.=)
Nắng chiếu qua khung cửa,hắt vào lớp màu sắc rực rỡ. Những chiếc lá me bay bay như những bông tuyếtmàu xanh kì lạ.
Mặc kệ lớp học đang trở thành bãi rác hay khung cảnh buổi sáng nên thơ, Bun vẫn gậm cây bút bi, mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy trước mắt. Nghĩ là gi? Nghĩa là gì? Nghĩa là gì????????AAAAAAA! Ainói cho tôi biết với.( cho ta tiền đê ta nói choa^^)
Shin hôm nay đến sớm hơn mọi khi, là do có nó dọa cắt c.... nên hắn mới chịu từ bỏ chiếc chăn ấm áp mà đi đến trường. Nhưng giờ thì gương mặt hắn tươi roi rói, còn nó thì bí xị như bánh bao thiu.
Tại sao ư? Nó đang bị lợi dung a. Cái tên nào dám kéo nó xuống giường rồi c-ư-ỡ-n-g hôn nhiệt tình giờ lại giở cái thói ôm eo người ta thế này, đúng là đồ lưu manh mà.
Híc, sao mình lại yêu cái tên biến thái không biết nữa.
- Sao mặt em bí xị vậy?
- Không phải nhờ phúc củaanh à?
- Ơ?- Hắn tỏ vẻ ngạc nhiên- Anh á? Anh làm gì em cơ?
Nó lườm hắn, à há lại giở cái chiêu anh vô tội ra à?Cái mặt thấy ghét à!!!!!!!Hứ.......đẹp trai.....dễ sợ...!^^
- Anh sàm sỡ em!!!!!!!!!!!!!!
- Tại em đòi cắt cổ anh thôi!- Hắn nhún vai, vẻ mặtthản nhiên không thể nào thản nhiên hơn.( ha hacó ai nghĩ là cắt cái khác hông nà????^^:p)
- Thì cũng tại anh...- Nó định phản bác lại nhưng chưa kịp biện minh cho mình thì có một cánh tay con trai kéo nó đi.
Hắn đứng đơ người nhìn theo hình bóng của mây ý lộn của Jen khuất dần. Cái quái gì thế này? Mà có liên quan gì đến mình đâu?!!!
"Choang!"
"Ê! Sao t/g lại đánh tui?" Hỏi à? bạn gái bị người ta lôi đi mà còn đực cái mặt ra đó.
"Ờ ha! Quên mất, tks!^^".
Thằng khùng!
" À ngồi im đó tẹo nữa tui quay lại tinh sổ!*nháy mắt*"
Ặc *sịt máu mũi* hả...xử mình? thôi chạy.....!!=.=
Shin chạy theo, tay bẻ răngrắc chuẩn bị tư thế sẵndàng. Khốn thật! Bị cướp giữa ban ngày ban mặt, còn luật pháp đâu nữa chứ!
Sưu tầm
Nắng vàng lung linh, nhảy nhót trên nhưng vòm cây. Tiếng chim chóc hót vang tạo lên khung cảnh thật nhộn nhịp.
Nó trong tình trạng mặt ngơ ngơ, người đơ đơ nhưng chân vẫn hoạt động. Lúc kịp ý thức được chuyện gì đang xảy thì Jen đã bị chặn trong hai tay của người con trai đang thở hồng hộc, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Khung cảnh đúng thiệt là.....ám muội nha!(hờ hờ)
Nhưng trong khung cảnh ám muội ấy thì nữ chính của chúng ta lại hóa thân thành con nai ngơ ngác, hỏi mọt câu quá đỗi là ngây thơ, nhưng từ ngữ thì không được ngây thơ cho lắm.
- Khùng! Định làm gì thế?
Đối phương nghe xong sock mất vài phút, trong đầu thầm hỏi tại sao Shin lại yêu đứa con gái này nhỉ?Mà cũng phải, cái tên đó cũng đâu ra hồn gì đâu,cũng ẩm ẩm ương ương thất thời lắm à.
- Giúp anh!
Nó nhíu mày, giúp cái gì? Tiền thì tên này đâu thiếu, không lẽ......có thai?"Choang!" Phạt vì cái suy nghĩ biến thái nè. Nhìn lại đi, X-men 100 % lunđó! Thế không lẽ....HIV hay viêm gan B? Nhưng....nếu thế....mình đâu giúp được gì đâu?
- Giúp...cái...cái gì?
- Giúp an......AAAAAAAAAAAA
Nhưng còn chưa kịp nói thìchàng trai xấu số đã bịmộtbàn tay nào đó ném vào tường một cá không thương tiếc. Còn ai ngoài nam chính của chúng ta,Shin bút chì nhỉ?!
Hắn một tay ôm nó, một tay đút túi xong thật oai phong.( anh ý tiên Phong mừ lại). Đôi mắt xanh tốihơn mọi ngày, có lẽ vì tức giận.
- Mày bị nhỏ tảng băng di động làm cho động luônrồi phải không?
Hắn trừng mắt nhìn Bun hỏi nửa đùa nửa thật. Bun xoa xoa cái lưng ê ẩm, thầm r-ủa tên bạn. Chắc mọi người đang thắc mặc tại sao Bun lại thực-hiện-cái-tư-thế-ám-muội đó phải không? Đơn giản là theo bản năng của một Playboy, cứ phải làm thế nói chuyện với mấy em girl giả nai mới tự nhiên, dần dần thành thói quen cha sinh mẹ đẻ rồi. Còn vớiSa, nhỏ cứ thử đồng ý xem, không chỉ là thế thôi đâu nhé mà còn...mà còn.....mà...còn nắm tay nữa.( * *)
- Gì chứ! Tao chỉ là muốn nhờ vợ mày chuyện đó thôi mà!
Shin cứng đơ người, khôngnói lên lời, "chuyện đó" là...là..là chuyện gì? Hắn nắm bàn tay, hùng hổtiến lại gần Bun, gằn từng tiếng.
- Mày...mày nói chuyện đó là chuyện gì hả? Sao..SAO LẠI BẢO VỢ TAO LÀM HẢ??
Bun nhìn Shin ngơ ngác, hỏi rõ ngu. Thì nó chả giỏilàm chuyện đó còn gì, thông minh thế cơ mà!
- Thì vì vợ mày làm chuyệnđó rất giỏi chứ sao nữa!
Shin há hốc mồm, vừa thôinhé, nó...làm..giỏi...Aissss! Cái quái gì đây????
- Sao...sao mày lại bảo thế hả???
- Thì thấy nhiều người bảothế!!!
Shin cứng đơ người, hắn quay nhìn nó. Jen nhà ta thì chả hiểu mấy tên này đang nhắc đến cái quái gì nữa, chuyện đó là cái chuyện gì chứ? Gương mặtnó nhăn nhó, trông rấtlà "ngộ".
-Chuyện đó là chuyện gì?
Nó cũng có thể là ngây thơhoặc là không dám nghĩ đến, hỏi bằng chất giọng
của một đứa trẻ đứng trước vật lạ.
Hắn càng cứng họng, lại còn hỏi như thế nữa. Ôi trời! Lạy chúa, con đã làm gì mà ngài lại làm vậy với con???????
- Là chuyện giải đố đó!(* *)
Bun lấy hết can đảm đẻ nói ra, thôi kệ hắn cười chếgiễu cậu cũng được, dù gì cũng đang nước sôi lửa bỏng, nên lấy đại cuộc làmchính.
Hắn ngớ người, bao suy nghĩ không được sáng cho lắm trong đầu vỡ tan thành từng mảnh. Hắn lườm Bun, nói sớm từ đầu có phải hay không. Làmhắn mất công.....nổi giận.
Trong quán cafe điệu nhạc nhẹ nhàng như đưa ta vàomột khung cảnh yên bình, chỉ có gió thổi nhè nhẹ. Nơi bàn góc trong cùng, cóhai người con trai và một người con gái đang cười đùa vui vẻ.
Hai gương mặt tuấn tú, một gương mặt thiên thầnthu hút bao ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người.
Shin vẫn không thể nào khép miệng mình lại được,chuyện này thực sự quá buồn cười. Tỏ tình phải nắm tay người ta chạy sợ bị quê còn bị cho một câu đố hóc búa vói một playboy thì quả thật là chuyện nực cười nhất. Đúng rồi, dang cười đây còn gì?(=.=)
Bn ngậm hòn bồ làm ngọt,vẫn chăm chú chờ câu trả lời cua nó. Nhưng cái điệu khuấy cafe và nhịn cười kia thì bao giờ mới ra câu trả lời đây.
- A! Em nghĩ ra rồi!
Nó reo lên. Hà hà! Mình thông minh quá!
Bun lập tức dừng hết các công việc hiện tại, "vểnh tai" lên nghe. Giây phút hồi hộp nhất đời cậu đã đến.