Lamborghini Huracán LP 610-4 t
KenhGiaiTriAz.Wap.Sh
Wapste Tiện Ích Giải Trí
HOMETruyệnGAME
Bộ sách: ĐẠO GIA KINH
TẢI 200 E-BOOK SÁCH THUỐC NAM BẮC ĐÔNG Y GIA TRUYỀN
Truyện Tình Yêu
Giả vờ thôi mà! Sao lại thành thật
Phần 12
Chương 26: Ta lại là tiểu tử quậy
Sưu tầm
Nắng vàng lung linh nhảy nhót trên cành lá. Từng chú bướm trắng bay là là cùng nhau, tạo nên khung cảnh thơ mộng của buổi sớm mai.
Bên cửa sổ, một cô gái có mái tóc vàng bồng bềnh xõa nang vai, đôi mắt tím khiến người ta mê mẩn và hai má hồng phúng phính. Hình tượng thì thục nữ thếnhưng hành động thì chẳng thục nữ tẹo nào.
- Chết nè! Cho mày góa chồng nè- Jen cầm cây thước đập một chứ bướm đực bẹt dí vào tường. Từ nãy đến giờ nó đứng bên của sổ là để hại gai đình"người ta" tan cửa nát nhàchứ đâu có hứng thú ngắmbình minh. Chả bù cho mấyngày trước, cứ như cái bánh bao thiu.
- Em độc ác nó vừa thôi chứ!
Cánh cửa phòng bệnh bật mở, chàng trai nhìn nó bậtcười. Đúng là một cô gái đặc biệt, quá đặc biệt,cho thêm hai từ cá biệt cho tròn.
- Anh!- Mặt nó sáng bừng lên nhưng khi quay người lại thì lập tức nụ cười trên môi tắt ngấm.
Anh ngó lơ cái vẻ mặt hiệnlên 3 chữ "Đi ra ngay" của nó vẫn đứng dựa tường cười. Mái tóc vàng hung được nhuộm ánh nắng rạng rỡ cùng gương mặt như tượng đúc khiến Ken như chàng hoàng tử đang chờ đợi nàng công chúa đến bên mình. Anh mặc chiếc áo sơ mi đen giản dị để đề phòng nếu có động tay động chân thì dẽ dàng sử dụng. Vìanh đã lường trước bộ dạng của mình sau khi bước ra ngoài cánhcửa này rồi.
Ken bước đến phía nó, đưamón quà được gói công phu ra trước mặt cùng cái nháy mắt đầy tình ý.
- Tăng em nè!
Nếu là những người con gái khác thì anh sẽ tặng hoa còn với nó tặng hoa thì sẽ được đáp trả ngay vào mặt. Nên anh mới tặng quà, chắc chắn nó sẽ bất ngờ lắm.
Jen nhìn món quà, gương mặt từ xị xuống liền trở nên u ám và cuối cùng là sáng lóe lên. Tên này chắc phải điều tra nó kĩ lắm mới chọn màu này nhỉ, một màu xanh trang nhã và lịch sự, nhẹ nhàng và êm ái và cũng là MÀU NÓ GHÉT NHẤT!
- Ô! Anh quên mất! Nhưng không ngờ một người nhưem lại ghét màu xanh nha-Ken cười đắc thắng, chơi anh nhiều giờ anh chơi lại thôi.
Nó cũng cười, nhưng là nụ cười cay đắng. Nó đưa tay giật món quà và từ từ mở ra.
Đầu tiên là một cái hình đầu người có gắn lò xo nhảy lên lè khè trước mặt nó, tiếp đến là một khẩu súng. Khoan đã, một khẩu súng ư? Tặng mình khẩu súng? Tên này...có ý gì đây??!!
- Anh nghĩ đi nghĩ lại thì tặng súng vẫn là hơp với em nhất! Nhưng chỉ là đồ chơi thôi đề phòng em cầm súng bắn anh luôn thìxui!- Ken vẫn cười hả dạ, cười như được cười vậy. Trêu nó công nhận vuithiệt!
Nó hằm hằm nhìn anh, đang nghĩ xem có nên némanh xuống cửa sổ không. Chợt đầu nó sáng một cái bóng đèn, hà hà, tuy cái này nhẹ nhưng cũng được. Vốn là định choi bút chì nhưng giờ chotên này nếm mùi trước.
Jen đưa hai tay ra đằng sau, trên mặt nở nụ cười ngượng ngùng.
- C..Cảm ơn anh nha!
Ken bỗng thấy rùng mình, híc hôm nay dễ có sóng thần tràn về thủ đô Hà Nộiyêu dấu lắm. Hoặc là sẽcó chị Hằng xuống trần và nhảy điệu nhạc rock. Dễlắm.
Nó vẫn cười và tiến lại gầnanh, hai tay nó đưa lênvuốt má Ken, giọng nói ngọt ngào như kẹo ngọt.
- Thật sự em rất thích mónquà! Em sẽ sử dụng nó nhiều để nhớ đến anh.
Rồi nó nháy mắt với anh một cái, đôi mắt t6ím ánh lên tia tinh nghịch. Ha ha, Ken ơi là Ken, anh gặp nhầm đối thủ rồi.
Đúng lúc đó, một lần nữa cánh cửa phòng lại bật mở. Nó và Ken quay ra cửaphòng.
Hắn trong chiếc áo phông xám trông thật bảnh trai. Mái tóc vàng được uốn kĩ lưỡng tạo vẻ hấp dẫn khó tả. Shin đang tươi cười thì nhìn thấy Ken lập tức nụ cười tắt ngấm. Nhưng không phải là ánh mắt hổ phách mà là ánh mắt nhìn...sinh vật lạ.
Nó sợ kế hoạch bị bại lộ nên đã đẩy nhanh Ken ra khỏi phòng. Jen lạp tức lấylại vẻ vui tươi ban nãy (là cái lúc phá hoại gia đình bướm ý) với hắn.
- Hi hi! Hôm nay đẹp trai ghê!
Shin vẫn có vẻ bực tức, saotên trời đánh đó lại ở đây hỉ? Lâu lâu quên chưa xử hắn đấy, phải bảo thằng Bun nó tìm lại rồi đánh chobán sống bán chết luôn, xem còn bén mảng tới đâyđược nữa không.
- Có đẹp trai bằng cái người vừa nãy không?
- Không!- Nó trả lời không chần chừ.
Hắn xì khó ở đầu định đến xử tội nó thì bị câu nói củachị Jen nhà ta làm cho cứng đơ.
- Không phải đẹp trai hơn mà là quá đẹp trai hơn!
- Cái này không nói anh cũng biết- Shin nhún vai nói tỉnh bơ, công nhận anhmặt dày thiệt nha!(Shin+ Jen: biến đê nhỏ kia! t/g: Nó...nó nói ai ý nhỉ?>"
~ Một phút cho trận động đất trôi qua~
- Em có cần hét kinh khủngvậy không?- Hắn ôm tai nhăn mặt.
- Híc! Em đau đầu quá, tại anh đó, tại anh đó.
Thế là hắn phải chịu làm bao cát cho nó chút giận vìsợ ảnh hưởng đến sức khỏe của nó. Giờ mới thấy làm bệnh nhân sướng thậtha.
Ken đi trên đường, nghĩ lạilúc nó sờ má khiến timanhđập loạn xạ. Mặt cũng tự mà nóng dần lên. Nhưng sao hôm nay kì kì vậy ta, sao ai cũng nhìn mình nhưsinh vật lạ vậy. À chắc mình đẹp trai quáý mà. Chẹp chẹp!
Kì lạ! Nhìn kiểu gì gì á. Anhlắc đầu cho qua thì bỗng khựng người lại nhìn vào chiếc kính của cửahàng gần đó. Sao mặt mình đầy óng ánh thế này? AAAAA! DƯƠNG BĂNG BĂNG!! CÔ CỨCHỜ ĐẤY!
Nó đang ăn chiếc đùi gà nướng bỗng hắt xì hơi. Day day mũi nó
biết kế hoạch đã thành công, ha ha còn nhiều trò vui nữa nếu anh cứ lấn quẩn quanh tôi đấy! Yeah!
Ta lại là tiểu tử quậy!
Chương 27: Đời buồn cười
Sưu tầm
Mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, trời tỏa nắng thật oi bức. Ngồi trong phòng, tayShin cứ lắc qua lắc lại hoài nhưng hắn vẫn bình chân như vại ngồi đọc tin tức. Cánh tay vẫn tiếp tục đungđưa, lác qua lắclại đến rời cả cẳng nhưng hắn vẫn chai lì dán mắt vào điện thoại.
- Shin!!!!!!!!
Nó bực tức hét lên. Cáí tên khốn, người ta năn nỉ nãy giừo mà cái mặt cứ như không có chuyện gì vậy, cóbiết được bổn cô nương phải nài nỉ ngoác cả miệngrụng rời cả tay là phúc cho nhà mi lắm không hả?Hả?Hả?
- Sao?- Đáp trả bao nhiêu công sức của nó là một gương mặt thản nhiên không thể thản nhiên hơn của hắn. Công nhận hắn cótài làm diễn viên lắm ý!Hắn mà không đi thi thì là tổn thất rất lớn cho nềnđiện ảnh nước nhà.
Mặc dù hắn đang kích thíchnó lắm, kích thích sự bốc hơi xì khói ở đầu nhưng Jen vẫn "cắn răng chịu đựng" , giọng nài nỉ Shin.
- Đưa em đi chơi đi mà! Emkhỏe lắm rồi! Không cần ở đay nữa đâu!
Nhưng báo đáp lại công sức làm vẻ thục nữ của nólà câu trả lời tỉnh bơ củahắn.
- Nhưng bác sĩ bảo em vẫncòn phải ở lại theo dõi,anhcũng chịu bó tay thôi!Mà ngồi gần người đẹp như tượng thế này thì làm sao mà chán chứ!
Phù! Phù! Nào! Nào! Máu xuôi xuống đi! Thức ăn cũng xuôi xuống nào. Nó nhìn hắn bằng đôi mắt không thể thân thiện hơn, dù có yêu tên này thế nào vẫn thấy ngứa ngáy chân tay nhé.Aissssssssss! Sao mình lại yêu người như vậy hả trời????
- Ứ ừ! Ông bác sĩ đó là dùng tiền để lấy bằng đó, thực ra còn ngu hơn anh nứa cơ!
Nó cũng dùng gương mặt nai tơ nói lại với hắn, chị vào nghề đã được lãnh lương thâm niên rồi bé ạ!
Shin đang đọc báo người đẹp cũng phải cắn vào lưỡido tức quá không làm gì được, ngu hơn mình nghĩalà sao? Tức là mình đã ngunhưng ông ta còn ngư hơnà? Jen..Jen...em được lắm! Aisssss! Sao mình lại yêu người như vậy hả trời?????(hơ hơ suy nghĩ giống nhau nè)
Nhìn gương mặt tức không dám nói của Shin, nó muốn cười chết được nhưng đang có việc nhờ hắnmà, với lại mình....yêu tên này mới đau.
Jen ngồi xuống sofa, hai tay lại tiếp tục khoác tay hắn, chu môi lên phụng phịu.
- Lâu không ra ngoài em sắp chết vì thiếu vitamin Dđây nè!Với lại, em nhớ thầy, nhớ cô, nhớ bạn bè, nhớ cả sách vở nữa!
Shin dịnh bỏ ngoài tay để phạt nó, nhưng bõng trong đầu hiện lên cái bóng đèn. Hắn bỏ chiếc điệnthoại xuống, ôm nó, hôn lên mái tóc mềm mượt thom mùi hương hoa anh đào.
- Ừ! Nếu vậy anh sẽ làm em hết nhớ nhé!
- Thật ạ? Ôi yêu anh Shin lắm cơ!
Nó nhào đến ôm hắn, cười cười tươi như hoa. Dù biết mình đnag bị cái tên anò đó "sàm sỡ" nhưng nó bỏ qua, xí xóa cho hắn lần này, lần sau tính gộpluôn cả thể. ( sock toàn tập!)
~ Thư viện Royal~
Royal là thư viện lớn nhất trong thủ đô, với diện tích rộng bằng sân vận động quốc gia. Ở đây có hầu hết các loại sách trong và ngoài nước phục vụcho việc học các đội tuyển đi thi toàn quốc. Không những quy mô rộng mà còn có hàng ngũ người quản lí chuyên nghiệp và cả những giáo sư tư vấn trực tiếp, có thể sánh bằngtrường học. Muốn được vào đay phải đăng kí và tham gia một bài thi trực tiếp, và chỉ có 500 người được cấp thẻ thưviện.( sợ quá, tự mình chém tự mình toát mồ hôi, có gì saisót mong một người lượng thứ, ^^)
Đứng trước thư viện lớn nhất thủ đô mà mặt nó cứméo xẹo dù người đi đường ai cũng phải ngoái lại nhìn nó với hắn. Jen chỉ đơn giản một chiếc váy kitty dễ thương, trẻ trung kết hợp cùng kiểu tóc buộclệch làm cho cô nàng trôngthật đáng yêu. Khác hoàn toàn với nó, hắn cùng chiếc kính đen và chiếc áo khoác có nhiều phần đính trông như.......xã hội đen. Nhưng cũng vì thế, nó lại là điểm hút của Shin. Và cũng chính vì thế, hắn như là đang treo bảng" Anh là xã hội đen, thằng nào dámdòm ngó bạn gái anh thì liệu hồn đấy".
- Anh...anh bảo là đưa em đi thư giãn đây sao?- Nó"xúc động" không nói thành tiếng. Tên Shin đángghét, thư viện mà giải trí cái nỗi tình đời gì hả?
Hắn cười đắc thắng, tháo chiếc kính đen và cởi áo khoác vứt vào xe, dắt tay nó vào trong.
- Thì em chẳng bảo nhở bạn bè, thầy cô và sách vởcòn gì. Có biết anh phải khổ tâm thế nào mới nghĩra cái thử viện này không?
Nó đằng đằng sát khí nhìn hắn, khiến bàn tay đang nắm tay nó suýt....bị bỏng. Nhưng nó cũng không phải vừa, đối đáp lại hắn ngay tức khắc.
- À, em quên mất! Nhìn mặt anh sáng lạng vậy thôi chứ.......
Kết thúc câu nói là dấu ba chấm và một cái cười đểu đểu của nó. Shin vẫn cười, nhưng nụ cười nhưmếu. Hắn phải công nhận là chưa bao giờ hắn thắng nónhưng mà...hắn muốn nhìnthấy gương mặt tươi cười của nó nên vậy thôi, là nhường đó!( ha ha)
Đi vào cửa , nó và hắn bị người trông coi giữ lại. Côquản lí đi ra, nơ một nụ cười thương mại rồi dùng giọng nói nhẹ nhàng hỏi:
- Thẻ của hai bạn đâu ạ?
- HẢ? Thẻ gì cơ?- Nó với hắn ngố ngố, sao giống đixem phim dữ vậy?
Cô soát vé hơi nhíu máy nhưng vẫn cười tươi.
- Muốn ra vào thư viện phải có vé. Cho hỏi vé của hai người
đâu ạ?
Shin thở dài, muốn chơi nómà giờ thành thế này đây. Thôi, chấp nhận mất vua mất luôn cả hậu vậy, xe cũng mấy luôn( trong cờ vua).Đang định bỏ đi thì no bước lên phía trước, cúixuống nói với cô quản lí thư viện.
- Em đến đây để gặp chủ của chị, việc cũng không quan trọng lắm nhưng nếuđể lỡ thì thư viện của chị sẽ phải chịu trách nhiệm nặng đấy!
Mặt nó thì vẫn cười nhưng cái câu nó nói thì chẳng ai dám cười. Cô quản lí hơi xanh mặt, tại nhìn nó rất quen, có nên cho vào hay không đây?
- Lã Thanh Thanh là cô chủở đây đúng không? Em là Băng Băng đây!
Vừa nghe đến hai từ Băng Băng, mặt cô quản lí lập tức khác hẳn, không xanh nữa mà ....tím tái lại.Co liềnnhường lối cho nó với hắn bước vào, người
Shin tò mò, không biết bạngái hắn lại để lại dấu ấn gì ở thư viện này nữa. Nhưngcó việc tò mò hơn, hỏi cái này trước đã.
- Em đến đây rồi à?
Nó lắc đầu, miệng vẫn tủmtỉm cười.
- Thế sao biết đây là thư viện nhà Sa?( gọi biệt danhnhé^^)
Nó không trả lời, chỉ hướng mắt về cái bàn đầu tiên trong phòng. Shin nhìn theo, xúyt sặc sụa vì....cười.
Ở chiếc bàn đầu tiên, có một cô gái tóc lệch cùng cặp kính cỡ to (chắc là 0 phẩy ^^) trong chiếc váy xám ôm gọn người đang chăm chú vào quyển sách. Bên cạnh, người con trai theo phong cách Tomboy có mái tóc vàng nâu cũng chăm chú theo dõi vào quyển sách, chỉ có điều chiều của hai người có vẻ đối lập nhau. Người con gái xem phầnđầu, người con trai xem phần cuối. Chắc ai cũng cặp đôi này làSa và Bun nhỉ? (hì hì ngay đầu đề đãcó rùi mà )
Sa tập trung hết năng lượng cho cuốn tập Tiếng Anh, nhưng có lẽ năng lượng chưa thể tập trung hết được vì bây giờ bên cạnh có một tên cứ theo từng cử chỉ thì ai tập trungcho nổi. Tiếng soàn soạt của cây bút trên giấy vang lên đều đèu, có đôilúc dừng lại. Lại gặp phải một câu hỏi khó.
- D!
Bun nhìn nhỏ trả lời, hà hàdù có giỏi thế nào đâu có sánh được bằng lời giải chứ!( à há)
Sa liếc nhìn cậu, rồi lại tập trung suy nghĩ, D thật! Buncười đắc thắc, càng ngày càng thấy nhỏ thú vị. Nhưng cậu cũng đã nghiêm túc hơn từ cái ngày đi khám bác sĩ cùng Shin đó! Rồi! Yêu thì yêu anh đây đếch sợ!
Chương 28: Nỗi buồn của riêng ai
Sưu tầm
Bỗng tiếng điện thoại của Bun vang lên, cậu nhìn điện thoại lập tức mặt xámxịt lại. Tên Shin, bạn bèmà thế hả?
Shin nhìn thấy gương mặt"ngộ nghĩnh trẻ thơ" của Bun thì ôm bụng cười sằngsặc, ai bảo chơi hắn làm chi, giờ thì đi mà lãnh hậu quả ha ha. Nhưng hắn chỉ nhân từ nhắn vỏn vẹn có bốn chữ thôi mà, có mỗi " Mày là cái đuôi!" thôi mà. Có cần thái độ vậy không?Thôi kệ, mình vui làđược rồi!
- Cười nhiều vậy cẩn thận rách miệng đấy!
Nó tốt bụng nhắc nhở, giờ thì đến hắn xám xịt mặt lại. Đúng lúc đó chiếc iphone trong tay hắn rung lên, Shin nhanh chóng mở tin nhắn. Dòng chữ" Sao bạn bè mà tặng nhẫn kim cương lận vậy mà người yêu lại không tặng?" rất cótính kích thích máu bò hcú trong hắn nổi lên mà. Và ngay lập tức hắn kéo nó ngơ ngơ như bò đeo nơ rangoài và tiến thẳng đến tiệm vàng.
Giờ lại đến lượt Bun cười như chưa được cười, cậucười đến nỗi không nhận ra bao nhiêu ánh mắt nhìn mình hình viên đạn. Sa liếc cậu, khẽ chỉ về tấm bảng đề dòng chữ"CẤM GÂY ỒN ÀO" ở gần cửa sổ.
Nhưng nhỏ đâu có ngờ cái tên biến thái kia ra giơ tấm bảng mà phán một câu xanh rờn.
- Khách sạn Huyền Trang làm sao cơ?
Lấp tức tất cả ánh mắt lại dồn về phía nhỏ, khiến choSa cô nương có bình thản đến mức nào cũng phải lúng túng cười trừ. Nhìn sang cái tên trời đánh kia lại toe toét cười khiến nhỏ chỉ muốn đá cậu từ đây bay đến đảo của thổ dân ăn thịt người.Nhưng điều khiến nhỏ bực không chỉ làvậy mà còn vì lí do khác.( he he)
Bun đang tận hưởng không khí chiến thắng thì bỗng có giọng nói điệu chảy rớt ra, lấy thau hứng không hết vang lên.
- Ôi! Anh Bun! Anh cũng ỏ đây ạ?
Rồi từ một thành cả dàn quây đến khiến cậu ngợpthở có nguy cơ tử vong rất cao. Nếu là nhữnglần khác thì cậu sẵn sàng đón tiếp nhưng bây giờ thìkhác,cô ấy đang ở đây.Chếtmất thôi! Làm sao để thoát ra được đây?
Cậu cố vùng vẫy để có thể thoát ra khỏi vòng vây thì mới nhận ra nhỏ mất tiêu rồi. Thôi die mình rồi! Đã bị người ta ghét mà giờ còn ghét hơn, híc!
Đúng lúc đó đội ngũ bảo về xuất hiện( không biết làtừ đâu nữa) và lôi mấy em cuồng fan ra ngoài, Bun thở phào. Cậu quay quanh xem nhỏ đâu, từ thất vọngđút tay vào túi đi ra ngoài.
Dqnf xếp xong, đội ngũ bảo về đến trước mặt cô chủ rồi làm theo kiểu chào quân đội, giọng nói mạnh mẽ.
- Dạ! Thưa cô chủ, đã xong ạ!
Người con gái khẽ gật đầu rồi ả hiệu cho họ đi về phòng. Đôi mắt lam khiến người khác khó hiểu....
Một cô gái trông thật khó nắm bắt...
Nhưng
Thực sự rất yếu đuối....
Sa lặng lẽ bước đi trên vỉa hè đêm, ánh đèn vàng nhạt chiếu lên thân hình mỏng manh tựac như hư vô.
Hà Nội về đêm là lúc lung linh nhất. Ánh đèn đường nhuộm lên sự náo nhịp nơiđây, mọi người từng từng tốp đi lại đông đúc. Thật khó để nhận ra nối cô đơn giữa bao nhiêu con người ấy...
Nỗi cô đơn chỉ có thể cảm nhận bằng những trái tim thấu hiểu nhau.
Nhưng giữs bao nhiêu con ngưừi ấy có mấy người hiểu nhau?
Sa cười, tựa như không. Nhỏ chẳng thể cảm nhận được ý nghĩa gì của cuộcs ống ngoài việc học cả. Một thế giới đã thoái hóa khi Thượng Đế quyết định tạo ra nó.
Chợt có một bé gái đến trước mặt nhỏ rồi chìa ra một bông hoa hồng, tiếp đến là một bé trai mang đến chùm bóng bay. Từng người, từng người chạyđến đưa cho nhỏ một món đồ vật khiến Sa cô nương khó hiểu vô cùng,chỉ biết đưa tay nhận mà mặt cứ ngơ ngác.
Về TRANG CHỦ
Lượt xem:180.
SỔ TAY BÀI THUỐC NAM GIA TRUYỀN. TỪ CÂY NHÀ LÁ VƯỜN- Tác Giả: LÊ VĂN TUYÊN
Bí Mật Tư Duy Triệu Phú
Sách Thuốc Nam Kinh Nghiệm Chữa Bệnh Gia Truyền
Khám Phá Bí Mật Ngữ 12 Chòm Sao Trong Tình Yêu
Truyện Tình Yêu Hay
KHO TÀI LIỆU SÁCH THUỐC NAM ĐÔNG Y CŨ QUÝ
THÔNG TIN
ADMIN:Thông Tin Bản Quyền: LÊ VĂN TUYÊN- Sinh năm 1988- KHU ĐÔ THỊ GIẢI TRÍ CAO CẤP MỚI:- Xóm 10- Thôn Văn Quang- Xã Nghĩa Hương- Huyện Quốc Oai- Hà Tây- Hà Nội- VIỆT NAM
SĐT: 0336631403
SĐT: 0929668648

.Liên Hệ FACEBOOK:LÊ VĂN TUYÊN
Về TRANG CHỦ
Copyright 2014 © kenhGiaiTriAz.Wap.Sh