Giả vờ thôi mà! Sao lại thành thậtPhần 10Chương 20.1: Tin hot trên báo
Sưu tầm
(Cảnh báo nha: Phần này hơi nhạy cảm một tý nênchú ý giữ gìn sự trong-sáng của-bản-thân)*cười*
~Kiss The First~
Quán bar gập tràn tiếng nhạc, những con người hòa cùng điệu nhạc sập sình. Trên hàng ghế vip, hắn đang tu từng chai Whisky như uống nước. Rượu chỉ làm hắn say chứ không làm hắn có thể quên được bóng dáng của người con gái ấy. Một gương mặt thiên thần, một giọng nói như tiếng suối chảy và cử chỉ dịu dàng. Nghĩ đến đây, hắn cười chua sót.
- Công cụ? Ha...ha!
Chai thứ 3 tiếp tục cạn. Đôimắt hắn phủ một lớp sương mờ,thứ nước ấy chỉ chục rớt ra ngoài. Trái tim kia đang kìm nén những suy nghĩ về nó, càng cố quên lại càng nhớ. Hắn lại tiếp tục uống, cứ uống mãiđến khi đã không còn biết trời đất là gì thì gục xuốngbàn, giọt nước mắt lăn xuống cùng những âm thanh gọi tên nó. Một âm thanh xót xa.
Một bàn tay đặt lên má hắn, từ từ trượt xuống cổ cuối cùng là bờ ngực săn chắc. Hắn hé đôi mắt đang yếu đuối, nụ cười của nó đang ở trước mắt.
- Jen...- Hắn gọi tên nó, bàntay chống xuống bàn nhàođến ôm nó- Anh xin lỗi! Anh muốn cầu hôn em nhưng sợ bị em từ chối nên mới đưa cho nhỏ đó, anh yêu em! Anh chỉ yêu em thôi! Em là người duy nhất anh muốn cưới làm vợ.
Bàn tay nhỏ bé quàng qua cổ hắn, cô gái rướn người lên hôn phớt qua môi hắn.Nhưng, ánh mắt thì lộ rõ vẻ tức giận. Thì ra là như vậy, là hắn muốn đưa cho nó chứ không phải cô. " Nhưng có lẽ qua đêm nay anh sẽ là của em thôi, Hoàng Duy Phong."
Hắn hơi ngạc nhiên rồi cũng đắm mình vào nụ hônđó. Cứ như sợ rằng nó sẽ biến mất vậy, một nụ hôn cuồng dã giống như trái tim đang mất kiểm soát của chủ nhân của nó.
Nhưng sao lần này nó khácvậy? "Nó" chủ động chứ không "phòng thủ" như trước. Gạt ý nghĩ đó qua đầu hắn thôi không hôn"nó" nữa, kéo tay"nó" ra lấy xe. Muni nhếch môi, dìuhắn ra xe của cô. Ngày maisẽ có tin hot đây. Sao nhỉ? Con gái của chủ tịch tập đoàn GJ sẽ kết hôn với quýtử tập đoàn thứ nhì nước SBC? Nghĩ mà thấy vui rồi. Và cả cái khuôn mặt của nónữa chứ.
Đang mưu kế thì có một bàn tay kéo hắn lại, cô mấtđà ngã đâm đầu vào quầy rượu.
- Tên khốn nào...- Muni tức giận ngước mặt lên, lập tức khuôn mặt biến sắc.
- Chào Muni! Không ngờ lạiđược gặp tiểu thư nhà GJ ởđây nhỉ! Nhưng em định rước bạn anh đi đâu đây?- Bun nói giọng hài nhưng đậm chất mỉa mai. Câu vẫncười như mọi ngày tuy nhiên khí thế thì khác đi rất nhiều.
- Em....định đưa anh ấy về nhà.- Muni cười trừ, đôi mắt nhìn cậu bực tức nhưng không để lộ ra ngoài. Đương yên lại lòi ra 1 tên phá đám, bực mình thật!
- Oh~ Thế cho anh mạn phép hỏi là nhà Shin hay nhà em?- Bun vẫn cười- nụcười tinh ranh. Nhìn cái điệu bộ này con nít cũng biết cậu đang đá xoáyrồi.
- Anh...!
- Thôi chào em nhé! Ở đây lâu anh sợ có con hồ ly nào nó lại nhìn anh xuyên tim mất! Bye nhé!- Bun vẫy tay cô rồi dìu hắn đi racửa.
- Ơ..Jen- Hắn ú ớ nhưng bị cậu lôi đi như bao cát.
Muni giận tím mặt, dám nói cô là hồ ly. Nhưng chẳng lẽ đây là chiêu của nó? Giờ thì nó đang ôm mặt khóc chứ còn hơi đâu nghĩ kế đối phó với cô nữa. Vậy thì là ai?
Thắt dây an cho hắn xong, Bun mở điện thoại nhắn tin." Bx oi! Ox lam xog roainek cho ox 'mi' cai na. Iu lem ker"( Bà xã ơi! Ông xã làm xong rùi nè cho ông xã mi cái nha. Yêu lắm cơ)
Vài giây sau người được gửi nhận tin nhắn, vừa mởra xem thì khuôn mặt lập tức biến sắc, may mà điện thoại làm bằng chất liệu khó nát được không thì.. sẽ có chuyện bóp nát điện thoại (^^)
Cậu vừa đi vừa cười khoái chí, cứ nghĩ đến cái gương mặt xám ngoét đó là thấy vui ghê. Chơi người ta nhìugiờ người ta chơi lại, ha ha!Người ta bảo là iu nhaulắm xoáy nhau đau mà (?-?)
Sáng. Từng ánh nắng nhảynhót trên gương mặt đánhthức hắn dậy.Bàn tay xoa xoa trán, cố làm giảm đi cơn đau ở đầu. Hắn cố gượng dậy với tay lên lấy bình nước. Nhưng đáng tiếc nước thì chả thấy đâu chỉ có một tờ giấy nhớ áp bức tinh thần" Hôm qua tao không ra cứu thì hôm nay đã nằm ngon lành cành đào trong tròng hồ lyrồi thằng bạn tôi ạ! Thôi! Tao đổ hết nước đi rồi đấy.Ra ngoài mà uống tiện thểqua thăm bà xã thân iu đi nhé. Lúc đưa mày về tao vẫn thấy đèn phòng nó sáng đó.Hết. Bye mày!
By: Anh Bun đẹp zai ga-lăng"
Trong nháy mắt tờ giấy thành cháo giấy một cáchngon lành, đôi mắt xanh xuất hiện những tia vằn đỏ. Bà xã?
Lặng thinh. Một không gian im ắng khiến cho trái tim ai đó nhói lên từng hồi. Trước đây rất thích gọinó là bà xã này bà xã nọ nhưng giờ thấy xót xa và nực cười quá. Hắn đứngdậy, rảo bước đi xuống nhà ăn. Căn phòng nó vẫn có đèn, nó đang làm gì nhỉ? Thôi! Không nghĩ ngợinữa!
"Rầm"
Có lẽ ý kiến vừa nãy của hắn bị Thổ Địa phản đối kịch liệt nên đã phù phép để anh Shin nhà ta có cơ hội thể hiện tình yêu với sàn nhà. Một nụ hôn ướt át? Sao lại ướt át? Có nướcthì ướt chứ sao.
Hắn nhìn vũng nước trước của phòng nó, mặt nghệt ra. Tại sao ở đây lại có nước ? Không lẽ nó khóc đễn lũ lụt rồi? Không phải chứ! Chắc không đâu, hắn chỉ là công cụ thôi. Nhớ dùm cho con bà nội con chỉ là một công cụ để làm nguôi
cơn giận thôi! (-_-)
Đáng tiếc, dù lí trí hắn có hét đến điếc màng nhĩ thì cái con tim chứa hàng tỷ sự tò mò kia không chịu để đôi chân bước tiếp. Mà ở hắn con tim là quan trọng nhất, không có nó thì lí trí có tốt cũng thùng rác city rồi.
" Cạch"
Căn phòng ngập tràn đèn nhưng không thấy có ai trên giường. Hắn hít một hơi thật sâu, sâu lắm, sâu ơi là sâu, sâu cục kì sâu, tóm lại là sâu rồi bước vàotrong. Bên phảiiiiii, quay!. Con tim hắn ralệnh đấy, như đã nói trên con tim là number one.( thế còn chị Jen??)
Vừa quay sang lập tức hắn phải chạy ra ngoài cửa để ổn định nhịp tim. Máu trong người cũng đang sắm sửa đồ đạc chuẩn bị rangoài thăm quan, do các bác đó còn đến chào gia đình bạn bè và ngủ lại 1 đêm nên hắn không bị nước máu tuôn thành sông.
Sao nhỏ này không đóng của phòng tắm chứ? Làmmình suýt rớt tim rớt mắt lun, mà hình như cô tađang ....ngủ? Nhỏ này điên rùi à? Chắc là tắm sáng thôi. Kệ đi! Mà thằng Bun kêu là từ tối qua vẫn cònđén không lẽ đã trong tình trạng này từ tối qua?Có thể lắm. Nếu giờ mà còn thức thì mình đã bay sang Châu Phi từ lâu rồi.
...
Nhỏ bị làm sao thế nhỉ?
...
Và được sự cho phép của trái tim hắn lại mạo phépbước vào tiến lại chỗ bồn tắm. Đôi mắt cố liếc điphía khác nhưng không hiểu sao cứ nhìn chằm chằm nó. Nó bị ngất thật rồi.
Trí não: -Làm gì bây giờ?
Con tim:-Bế ra ngoài!
-Bằng cách nào?
-2 tay, 2 chân, mày là trí não mà ngu hơn con tim thế hả?
- Nói gì đó hả?
- Mi còn mặc bệnh điếc nữa (=.=)
- Này! Đừng tưởng tao nể mày nha!
Đôi chân:- Cái bọn điên nàycó thôi đi không! Giờ để tao vào điều khiển đi! Không chị em huyết tươnghuyết .., tao quên rồi lại nônức ra bây giờ.
Trí não +con tim: *cúi đầu*: Dạ *thì thầm* Này! Tẹo nữa đợi nó xử xong rồi mình đánh hội đồng nóđê! (0-o)
Kết thúc màn nội tâm, quay trở lại với màn ngoạitâm nào (^^)
Sau một hồi bất động cuối cùng hắn cũng đã mắt nhắm mắt mở khẽ luồn tay qua eo nó xốc lên rồi đặt lên giường. Cái cảnh này sao quen quen. Nè! Tập trung vào! Khổ nhất làcái trên không biết để đâu,chỗ nào cũng chết, chết sớm hay chết muộn kệ đê. Khi đã làm xong hắn thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lên trán nó lập tức phải rúttay lại. Nóng quá!Nó ốm rồi thì phải. Chắc do ngâm nước nhiều quá.
........
.......
Ể! Cơ mà cái trái tim biến thái kia lại có vẻ không quan tâm đến điều đó chỉ ngồi im không vẫn đập màthưởng thức màn nghệ thuật trước mắt. Nhưng là khi đã phủ chăn lên cho nórồi giờ chỉ thấy khuôn mặttrắng nón nà và từng nhịp thở nhanh! Mẹ ơi! Sao con lại bị quyến rũ dễ dàng thếnày!(T-T)
Giờ thì hắn mới sực tỉnh, liền chạy đi lấy đá chườm cho nó. Sa khi đã nuối tiếc 30 phút ngắm chị Jen lần cuối anh bút chì mời lò dò xuống bếp náu cháo cho nó. Điều quan trọng là các món ăn khác hắn có thể là thiên tài nhưng riếng món cháo thì dở ẹc. Đơn giản là có phải chăm sóc cho aiabo giờ đâu, hắn chưa hại người ta phải ăn cháo là may rồi chứ nói gì đến nấu cháo cho người ta ăn. Nhưng giờ có thể nói là hắn hại người ta không nhỉ? Đôi mắt xanh sẫm lại, ánh buồn man mác. Hắn làm gì nó? Hắn ước gì là chính mình hại nó thì ít nhất hanứ còn có chỗ trong tim nó. Chứ đằng này, aisssssss, là công cụ. Đã bảo là nhớ rồi mà, quênnhanh thế!
(Giờ thì gạt qau một bên dùm em, nấu cháo cho chị ý đi anh.)
Hắn lại thở dài, làm thế nào bây giờ? À đúng rồi! Google! Nghĩ là làm, hắn liền rút điện thoại ra tra cach nấu cháo. Let's go! Sau một hồi không biết hắn làm gì và chính hắn cũng không biết thì nồi cháo đã được hoàn thành giờ đến lúc băm hành và cho muối. Quái lạ! Muối đâu rồi nhỉ? Tìm mãi không thấy thì hắn vớ lẹ cái hộp trắng trắng gần đó, định nếm nhưng thôi, đã đánh răng đâu?
Và lại sau một hồi vô nhận biết thì bát cháo theo hắn là thành công được ra lò. Điềuđầu tiên hắn làm là gì? Không phải bê lên phòng nó cũng khôngphải thổi nguội mà là.....đánh răng. (=.=). Cuối cùng thì bát cháo hành cũng được đặt cạnh đầu giường nó.
Lúc hắn bê lên cũng là lúc nó tỉnh dậy và nhận ra trên người không có một mảnh vải chỉ có một tấmchăn. Định bước ra thay đồ thì một tên nào đí lò dòmang một cái gì đó lên.
Nhìn thấy nó đôi chân hắn ngập ngừng nhưng rồi cũng bước vào. Sau khi đặtbát cháo xong hắn định quay đi nhưng thế nào lại mạnh dạn ngồi xuống múcmột thìa cháo lên thổi thổirồi đưa trước mặt nó. Ánh mắt giống như van nài, tha thiệt khiến đối phươngkhó có thể từ chối. "Mình sẽ làm một công cụ hữu ích!"
Nó cứ nhìn hắn không thôi. Mấy ngón tay có miếng keo làm nó cảm động. Có thể là do trái tim nó dễ dàng quá hay là nỗi nhớ của nó quá nhiều nên giờ thì nó rất muốn tah thứ cho hắn. Chỉ cần 1lời giải thích, không nó tin hắn! Chỉ cần hắn nói gì đó bất kể gì cũng được, ví dụ nhé anh xin lỗi hay tha thứcho anh thì nó sẵn sàng đồng ý. Có thể Muni dùng cách nào đó khiến hắn làmthế. Mặc xác đi, giờ mới là quan trọng.
Thấy nó không phản ứng hắn để thìa cháo xuống,nhìn sâu vào mắt nó. Không phải anh xin lỗi cũng chẳng phải một lời giải thích gì cả chỉ đơn giản là.
- Anh yêu em!
Trái tim nó
cứ loạn nhịp không yên, nhưng chưa có cơ hội để nó nói thì bàn tay nó vô tình bật điều khiển tivi làm gọng nói chói lóa của cô phóng viêncát ngang cuộc nói chuyện giữa nó với hắn.
- Chúng tôi vừa nhận đượcbức ảnh của con trai thứ hai tập đoàn SBC đưa nhẫncho tiểu thư duy nhất tập đoàn bất động sản GJ. Chúng tôi đang chờ gặp chủ tịch Hoàng chờ một lờigiải thích.
Dòng tin như sét đánh ngang tai nó và hắn. Là ai đã làm chuyện này. Lập tức những ý nghĩ tha thứ trong nó bị vút tắt. Không khí trở nên nghẹt thở. ╬bạn đang đọc truyện tại thư viên http://STEENVIET.WAP.MUchúc bạn có những phút giây vui vẻ,hảy giới thiệu wap đến ban bè nhé!╬ Chương 21: Họp báo
Sưu tầm
Một mình trong giấc mơ dài miên man, cảm tưởngnhư thế giới chỉ là 4 bức tường vô tận. Nó thấy cô đơn, lạc lõng và không thấy hắn đâu?
Hắn đâu rồi...?
Tại sao lại không ở bên nó?
Nó sợ quá..!
Trước mặt nó bỗng hiện ramột bà lão có chiếc mũi dài, toàn thân bận đồ đen, tay cầm chiếc chổi.Nó giật mình lùi lại vài bước.
- Bà....bà là ai?
Bà lão kia cười rợn tóc gấyđể lộ ra hàm răng đã mómhết còn 2 chiếc răng cửa, sao mà giống chuột vậy?
- Ta là phù thủy của Thần Chết đây!
Nó im lặng một lúc rồi nhìn chằm chằm cây chổi của bà lão kia. Bống đôi mắt tím sáng lên, nó ba chân bốn cẳng chạy về phía bà lão và giật lấy cây chổi.
- Àhá!Thế à? Cho con xin cái chữ kia về khoe bạn nhé! Wow! Vậy đây là cây chổi biết bay hả? Cho con mượn cưỡi thử tý nhé!
Mụ phù thủy ngẩn cả người, chưa gặp người nào như vậy cả. Nhưng hành động thì nhanh hơn tay nên đã cưỡi cây chổi lên cao và gọi với xuống nó.
- Nếu đi về phía chiếc cầu đen kia thì ta sẽ cho conmượn!
Nó dịu dịu mắt, 2 chiếc cầumột đen một trắng hiện ra. Nó liền gật đầu lia lịa, mụ phù thủy cười thầm đưa cây chổi cho nó. Nó nhanh tay nhận lấy rồi tung tăng đi về phía cầu. Lúc đứng trước chiếc cầu cầu, nó cứ tần ngần mãi không biết chiếc cầu này sơn đã khô chưa, có làm hỏng guốc nó không.
Thấy nó như vậy, mụ phù thủy sợ bị Thần Chết giảm lương nên đã hóa phép cho hiện ra hình bóng mộtngười con trai ở phía trướccây cầu.Rồi không may chính bà ta cũng bị cái ảo ảnh đó hút hồn suýt nữa làchạy đến vồ rồi may mà kiềm chế kịp.
Đúng như bà dự đoán nó lập tức có phản ứng ngay nhưng không phải là bước về cây cầu mà là....cầm chổiđập cái người trước mắt. Lập tức hình ảnh đó vỡ ra thành từng mảnh giống như lọ thủy tinh bị vỡ vụn.Nó hoảng hồn, liền ném cây chổi xuống và chạy đến chỗ mụ phù thủy.
- Bà ơi! Cháu nỡ đánh anh ấy rồi có cách nào để cứu anh ấy không à? Này bà ơibà ơi!!!!!!!!!
Mụ ta thì chẳng thể nghe thấy tiếng nó nói chỉ biết khóc dở chết dở một mình.Sao nó lỡ quăng chiếc chổi của mụ đi chứ? Giờ thì về bằng gì đây? Thế là bà ta liền vội đuổi theo bắt chiếcchổi bỏ quên nó.
Bỗng chiếc cầu đen kia biến mất và mật đất rung chuyển....Nó rơi vào không trung vô tận....
- ÁAAA!!!!
(hoàn toàn mang trí tưởngtượng...biến thái của Zu keke)
Còn hắn thì ôm cục sưng to đùng ở trên trán. Nghe bác sĩ nói nó bị chấn thương nhẹ chủ yếu là cú sock tinh thần nên hắn mừng lắm. Nhưng tình hình thế này thì chưa nên mừng vội rồi. Lúc mà nó cứ nói gì mà chữ kí rồi cưỡi hắn liền chạy đến cầmtay nó và thử nghe xem nó nói gì . Đợi một lúckhông thấy động tĩnh địnhngồi xuống ghế thì bị ăn mười phát đấm đá loạn xạcủa nó. Người nào cũng sock như vậy thì chắc người sống còn khổ hơn người hôn mê nữa.
- Đúng là em chỉ thích làm khổ anh!
Hắn xoa má, nhéo má nó một cái. Bỗng từ khóe mắtnó, một giọt nước mắt trào ra.
- Không biết là đang mơ mộng gì nữa!
Hắn khẽ thở dài, thấy lòng mình quặn lại. Chứng kiến người con gái mình yêu đau khổ thì đúng là cực hình. Nhưng hắn lại chẳng thể làm gì được,người nó yêu đâu phải hắn.
Đôi mắt xanh nhìn xa xăm về phía chân trời. Áng chiều ám đạm nhuộm màucho nỗi buồn chất chứa. Hình bóng người con gái đó....thật xa vời!
"Cạch!"
Mẹ nó bước vào, thấy hắn thì nở mọt nụ cười. Bà không biết chuyện gì xảy ra giữa hai đứa nhưng bà biết, cậu con rể kia là một chàng trai si tình. Chỉcó điều, cái đứa con gái quậy như quỷ sứ kia lại không được thừa hưởng gen của bà nên chắc không biết đâu. Haizzzzzzz ( sặc)
- Duy Phong! Bác cháu mình nói chuyện một chút nhé.
Hắn quay người lại, buông tay nó ra và lặng lẽ bước ra ngoài. Lúc cánh cửa dần khép lại thì đôi mắt ắn vẫnkhông rời khỏi nó.
Hành lang bệnh vện vang lên những tiếng giày đều đều, một người phụ nữ mặc chiếc áo dài quý phái với một cậu con trai tuấn tú đang bước đi. Khuôn mặt ai cũng có vẻ đăm chiêu.
- Ba cháu đã quyết định rồi, cháu nên nhờ cô bé Muni đó giúp đỡ trong đợthọp báo này.
Bà Dương lên tiếng phá vỡkhông gian yên tĩnh của hành lang dãy phòng vip. Hắn hơi ngạc nhiên rồi cũng gật đầu.
- Dạ.
Dù hắn ngàn lần không muốn gặp cô nhưng vẫn phải đi, hắn ghét cái gương mặt đó. Chỉ vì cô mà nó đã thành ra thế này.Hắn biết, như thế là nhỏ nhen, là ích kỉ vì đây hoàn toàn là lỗi của hắn nhưng nếu không nghĩ thế chắc hắn điên đầu mất.
- Vậy cháu đi ngay nhé! Bác để xe của
cháu ở cổng rồi đó.
Hắn lấy chiếc chìa khóa từ tay bà rồi chào, rảo bước nhanh hơn. Hắn muốn kết thúc mọi chuyện càng sớmcàng tốt. Để có thể trở lại như ban đầu, nhưng hắn biết rõ trái tim hắn thì không thể thay đổi được.
Một khoáng lặng trong tráitim......
Giờ đã khắc tên người ấy....
Em! Người con gái duy nhất tôi yêu....
Cũng là người......khiến tôi đau khổ
Khi hắn mở cánh cửa xe thìmẹ nó hét thêm vài câu động viên.
- Con rể! Cố lên nhé!!!!!!!!!
Hắn cười đáp trả không may đầu va phải trần xe(không đi xe mui trần) làm sưng lên một cục u to đùng. Ức tác giả chế thật!!! (o-0"')
Nơi chiếc bàn gần cửa sổ trong quán cafe có một người con gái có mái tóc tím ngang vai và đôi mắtđen tinh nghịch. Đôi môi hồng phớt nở nụ cười,nhưng không phải la nụ cười hồn nhiên. Lúc hắn gọi điện, Muni đã vui sướng biết nhường nào. Cô đã lựa bộ đồ này trong suốt hai tiếng đó nhưng rồi nghĩ ra là phải theo phong cách tinh nghịch mọi khi lại lủi thuỉ vào thay đồ. Đen thật. Nhưng hôm nay đọc báo nghe tin nó phải nằm bệnh cô đãnhảy cẫng lên vì vui sướng. Cuối cùng thì nó cũng phải trả giá, nha fnó đã phải trả giá vì đã biến tuổi thở của cô thành một chuỗi bất hạnh. Tất cả đều sẽ từ từ nếm được mùi vị của sự trả thù!
- Chào!
Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nở một nụ cười gượng. Nhìn nụ cười lém lỉnh kia sao mà thấy như có ai đó tiem thuốc kích thích....ói vậy.( ha ha ha)
- Sao mà cái mặt buồn thiunhư bánh bao vậy?
Muni nhấm một ngụm cafe, đôi mắt tinh nghịch làm bộ như mọi khi. Nhưng sao hôm nay không thấy hắn gọi cô là nhóc nhỉ?
- Không có gì!
- Vậy à?- Muni cũng cười, khuôn mặt hơi xám lại vìtức- Mà không biết hôm nay nhị thiếu gia nhà họ Hoàng tìm tiểu nữ có việc gì?
Hắn không còn tẩmtạng đùa cợt với cô nên vào thẳng vấn đề luôn, chẳng muốn đôi co thêm một giây một phút nào nữa.
- Có việc nhờ cô giúp!
- Sao?- Cô đã hơi tức giận vì cái cách xưng hô kia nhưng vẫn làm vẻ bình thường.
- Buổi họp báo!
Cuối cùng buổi họp báo cũng diện ra. Căn phòng thật sự quá chật với đội ngũ nhà báo đông đảo như là từ khắp trên thế giới về vậy càng tạo cảm giác căng thẳng cho hắn. Những câu hỏi của cái lũ thích moi móc người ta kiachưa chắc hắn đã trả lời được hết. Nhưng điều hắn lo nhất chính là Muni. Hắn biết, cô không trong sáng như vẻ bề ngoài, cũng có thể do hắn quá đa nghi. Cứcẩn thận vẫn hơn.
Buổi họp báo bắt đầu. Hắn bước ra ngoài cùng Muni, hai người ngồi sóng song với nhau.
Các phóng viên lập tức chụp ảnh chụp ảnh lia lịa, theo con mắt cáo mắt cú nhiều namư kinh nghiệmthì đây chính là cô gái trong ảnh.
- Đây có phải là cô gái trong ảnh đúng không ạ? Tại sao cậu lại đưa cô ấy đến đây?
- Vì cô ấy cũng là người có thể trả lời câu hỏi của mọi người.
- Cậu và cô ấy có quan hệ gì ạ?
- Chúng tôi là bạn!
- Bạn bè mà tặng chiếc nhẫn đôi đó ạ? Tôi thấy hơi vô lí!
- Vậy có điều luật nào của nhà nước cấm là bạn bè không được tặng nhẫn đôitình nhân không?
- Theo tôi biết thì cô ấy là con gái của tập đoàn bất động sản GJ, từ nhỏ sống ởMỹ. Về nước cách đây chưa được bao lâu mà đã có thời gian bồi đắptình cảm thân thiết để anh tặng chiếc nhẫn đó sao?
- Chúng tôi kết bạn qua mạng . Lúc về nước cô ấy đã chuyển vào trường tôi nên chúng tôi liền thân thiết ngay.
- Có thể cho tôi hỏi đó là mạng nào không ạ?
- Đó hình như không namư ftrong nội dung họpbáo. Hơn nữa, tôi không phải tội phạm để mọi người tìm bằng chứng.
- Xin lỗi!Cô Kiều Như, cô có thể xác nhận những lời anh Duy Phong nói là sự thật không ạ?
Giây phút hắn lo sợ đã dến. Nếu cô trả lời không thì mọi chuyện sẽ càng ngày càng rắc rối hơn. Dù báo chí không biết chuyện hắn với nó đính hôn nhưng chuyện hắn đưa nhẫn cho một cô gái không phải bạn thì cũng sẽlà tin giật gân trên thị trường. Có thể, hắn phải lấy cô nữa.
Hồi hộp....
Căng thẳng....
Tất cả mọi người đều mong chờ câu trả lời của cô.
Bên dưới, Sunny lo sợ níu tay áo Sa.
- Làm sao bây giờ?Cô ta mà nói không là chét chắc!
Đôi mắt lam ngọc nhìn Muni, đăm chiêu. Trong đầu Sa đã hiện lên câu trả lời của Muni. Chắc chắn là......